Tuesday, January 31, 2017
Phát hiện loại vật chất hoàn toàn mới: Tinh thể thời gian
Các nhà nghiên cứu vừa thành công trong việc tạo ra tinh thể thời gian, là những mô hình phân tử không lặp lại trong không gian.
Tinh thể thời gian là một loại vật chất rất kỳ lạ, chúng mâu thuẫn nhau. Một tinh thể thời gian là hiện tượng lượng tử cho thấy sự dịch chuyển còn lại bên trong lòng của nó, hoặc khi nó đạt một mức năng lượng thấp.
Bản chất của nó là một hình thức không cân bằng của vật chất, inh thể thời gian là những mô hình phân tử không lặp lại trong không gian, mà lặp lại trong thời gian, và phá vỡ tính đối xứng của sự dịch chuyển trong chiều thời gian.
Những ý tưởng đầu tiên về tinh thể thời gian đã được đề xuất lần đầu vào năm 2012 bởi nhà vật lý đoạt giải Nobel Frank Wilczek.
Lúc này nó chỉ là một lý thuyết rất tiềm năng để thách thức với những định luật vật lý khác. Sau đó, vào tháng 10 năm 2016, một nhóm các nhà nghiên cứu từ Đại học California, thành phố Santa Barbara bắt đầu tiến hành để hiện thực hóa lý thuyết này.
Mới đây, hai nhóm nghiên cứu độc lập đến từ Đại học Maryland và Đại học Harvard cho biết, họ đã thành công trong việc tạo ra tinh thể thời gian.
Họ sử dụng bản thiết kế chi tiết về tinh thể thời gian được phát triển bởi nhà vật lý Norman Yao, giảng dạy tại Đại học California. Bản thiết kế này được công bố trên một tạp chí chuyên ngành vật lý. Trong đó, Yao mô tả cách thức tạo nên một tinh thể thời gian và cách tính toán các thành phần của nó.
Ông cũng dự đoán các thể khác nhau của một tinh thể thời gian, tương tự như thể rắn và thể khí của một viên băng đá. Nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Maryland được dẫn đầu bởi Chris Monroe. Họ tạo ra tinh thể thời gian bằng cách sử dụng một loạt 10 ion Ytterbi cho tương tác với electron xoay nhanh, việc này giống như một qubit hoạt động trong máy tính lượng tử.
Để duy trì sự vận động, nhóm liên tục cho ion Ytterbi tác dụng với một tia laser đầu tiên để tạo ra từ trường và một tia laser thứ hai để đảo một phần chiều quay của nguyên tử. Quá trình này được lặp đi lặp lại nhiều lần, giữ các ion khỏi trạng thái cân bằng.
Do sự tương tác của những vòng xoay, chúng tạo thành một mô hình phân tử ổn định, lặp đi lặp lại, và như thế nó được định nghĩa là một tinh thể. Trong khi đó, nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Harvard, dẫn đầu bởi Mikhail Lukin, phát triển tinh thể thời gian bằng cách sử dụng những khoảng trống dày đặc giữa các phân tử nitơ được tìm thấy trong những viên kim cương.
“Kết quả tương tự đã đạt được trong hai cách thức hoàn toàn khác nhau, cho thấy rằng tinh thể thời gian là một loại vật chất mới, không chỉ đơn giản là thỏa sự tò mò của chúng ta về một hệ thống vi mô và cụ thể, mà còn khẳng định rằng sự phá vỡ đối xứng này có thể xảy ra trong tất cả những hiện tượng tự nhiên, từ đó mở đường cho những nghiên cứu mới”, Phil Richerme công tác tại Đại học Indiana cho biết.
Nghiên cứu này có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tính chất lượng tử và giải quyết những vấn đề của bộ nhớ lượng tử khi kết hợp cùng máy tính lượng tử.
Nhưng ngoài những điều này, Yao không chắc chắn những mục đích khác mà tinh thể thời gian có thể ứng dụng được.
“Đây là một loại vật chất hoàn toàn mới, nó thực sự thú vị vì là một trong những ví dụ đầu tiên về sự không cân bằng của vật chất. Đối với nửa thế kỷ qua, chúng ta luôn khám phá về sự cân bằng, như kim loại và những chất cách điện. Bây giờ chúng ta bước vào giai đoạn mới khi khám phá những vật chất tự mất cân bằng”, Yao cho biết thêm.
Phong cách thời trang của cặp đôi mới cưới Bi Rain & Kim Tae Hee
Bi Rain và Kim Tae Hee không chỉ là cặp đôi trai tài gái sắc mà cả hai còn rất thu hút bởi phong cách thời trang dẫn đầu xu hướng.
Kim Tae Hee
Nhìn vào Kim Tae Hee, chắc khó có ai đoán được cô đã bước sang tuổi 36. Mỹ nhân một thời của Chuyện tình Harvard và Nấc thang lên thiên đường vẫn rất trẻ trung, xinh đẹp như ngày nào.
Nổi lên từ thập niên 2000 nên phong cách của nữ diễn viên không mang vẻ cầu kì, rườm rà như trước. Đặc biệt là trong các bộ phim, trang phục của cô luôn toát lên sự năng động nhưng cũng không kém phần hút mắt, bất kể nhân vật là một cô sinh viên hay một nữ điệp viên tầm cỡ quốc tế.
Đó là chuyện trên phim, nhưng ngoài đời Kim Tae Hee cũng rất ưa chuộng lối ăn mặc đơn giản. Cô thường chọn những chiếc đầm ít họa tiết hoặc được cắt ngắn nhằm phô diễn hết ưu điểm trên cơ thể mình.
Ngay cả trong ngày cưới trọng đại thì Kim Tae Hee cũng chọn một chiếc váy ngắn không tên để sánh vai cùng chồng. Điều này dĩ nhiên là khá bất ngờ bởi cô hoàn toàn có thể mang trên mình những thương hiệu xa xỉ.
Rain
Thần thái của một ngôi sao gắn liền với Rain kể từ khi anh tham gia Ngôi nhà hạnh phúc. Trong suốt thời gian dài, bộ phim đã tạo nên cơn sốt trên khắp châu Á.
Không chỉ là một diễn viên, Rain còn được biết đến là nam ca sĩ hàng đầu của nền âm nhạc Hàn Quốc. Niềm đam mê nhảy nhót chính là yếu tố đầu tiên đưa anh vào làng giải trí. Bên cạnh đó thì ngoại hình thu hút cũng là điểm khiến Rain nổi bật hơn nhiều đồng nghiệp của mình.
Sở hữu thân hình cân đối cùng cơ bắp nam tính chính là điểm mạnh của Rain, cơ bụng của anh cũng đủ để khiến các cô gái phải trầm trồ ngưỡng mộ. Đương nhiên là quần áo cũng trở nên “tôn dáng” hơn khi được mặc trên người của Rain.
Trong phim Ngôi nhà hạnh phúc, các stylish đã rất đúng đắn khi chọn những trang phục như vest, áo sơ mi, áo phông cổ tim… cho Rain. Đây đều là những bộ đồ đặc trưng của nam giới, không cần cầu kỳ nhưng phải nói lên sự nam tính của nhân vật.
Trên thảm đỏ, các nam nghệ sĩ thường chỉ có lựa chọn duy nhất là vest. Rain cũng vậy, nhưng điều đó không đồng nghĩa với sự đơn điệu, nhàm chán.
Mới đây Rain và Kim Tae Hee đã lên đường đến Bali hưởng tuần trăng mật. Đây cũng là lần đầu cả hai xuất hiện bên nhau sau đám cưới. Giữa trời đông lạnh của Hàn Quốc, đôi vợ chồng ăn mặc khá giản dị nhưng ấm áp. Đặc biệt là những cử chỉ họ dành cho nhau đều khiến ai nấy phải ghen tị.
Điều kỳ diệu từ bát mì ấm áp đêm giao thừa của ông chủ quán

Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào ngày 31/12 cách đây rất nhiều năm tại quán mì Bắc Hải Đình trên đường phố Trát Hoảng, Nhật Bản. Đêm ấy cũng chính là đêm giao thừa. Đêm giao thừa cùng gia đình ăn một tô mì là phong tục truyền thống của người Nhật Bản. Vì vậy, đến ngày này hầu như quán mỳ nào cũng rất đông khách, đắt hàng. Bắc Hải Đình cũng không ngoại lệ.
Ngày hôm nay, Bắc Hải Đình gần như cả ngày đều đông khách, mãi đến hơn 10 giờ đêm khách mới thưa thớt dần. Những ngày bình thường, giờ này vẫn còn rất đông người qua lại trên đường nhưng hôm nay ai ai cũng mau chóng trở về nhà sớm một chút để kịp đón giờ phút giao thừa. Vì vậy, trên đường phố phút chốc trở nên vắng vẻ yên tĩnh.
Đêm giao thừa, khi người khách cuối cùng rời khỏi quán, bà chủ đang định kéo cánh cửa tiệm lại thì cánh cửa lại một lần nữa được mở ra nhè nhẹ. Một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai cậu con trai bước vào. Đứa lớn ước chừng khoảng 10 tuổi và đứa nhỏ 6 tuổi. Cả hai đều mặc bộ quần áo thể thao giống nhau còn người phụ nữ kia mặc một chiếc áo khoác cũ kỹ đã lỗi thời.
Bà chủ lên tiếng: “Xin mời ngồi!”
Người phụ nữ rụt rè nói: “Có thể … cho chúng tôi… một bát mì được không ạ?” Hai đứa bé đứng yên lặng đằng sau mẹ và đưa mắt nhìn chăm chú.
“Đương nhiên…đương nhiên là có thể, mời ngồi qua bên này!”
Bà chủ quán dẫn họ tới bàn số hai rồi hướng vào trong bếp hô to: “Cho một bát mì!”
Ông chủ liếc mắt nhìn ba mẹ con rồi lặng lẽ nấu một bát mì lớn đầy tràn, cả bà chủ và khách đều không biết. Ba mẹ con người phụ nữ ăn chung một bát mì rất ngon lành. Họ vừa ăn vừa khe khẽ nói chuyện. “Ngon quá!” – đứa lớn nói.
“Mẹ! mẹ cũng ăn thử đi!” – đứa nhỏ vừa nói vừa gắp một miếng đưa vào miệng mẹ.
Chỉ trong chốc lát họ đã ăn hết bát mỳ, người mẹ thanh toán cho chủ quán 150 đồng. Ba mẹ con họ cùng đồng thanh khen: “Thật là ngon! Cảm ơn ông bà!” rồi họ cúi chào và bước ra khỏi quán. Ông chủ bà chủ cũng đồng thanh đáp trả: “Cảm ơn quý khách! Chúc quý khách năm mới vui vẻ!“.

Một năm trôi qua, ai cũng đều bận rộn với công việc của mình chẳng mấy chốc đã đến giao thừa năm sau. Bắc Hải Đình vẫn làm ăn rất phát đạt. So với năm ngoái, đêm giao thừa năm nay họ có vẻ còn bận rộn hơn. Hơn 10 giờ, bà chủ đang định đóng cửa thì cánh cửa lại bị kéo ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm mỳ là một người phụ nữ trung niên và hai đứa trẻ.
Bà chủ quán nhìn thấy cái áo khoác kẻ carô cũ kỹ lỗi thời liền lập tức nhớ lại vị khách hàng cuối cùng đêm giao thừa năm ngoái.
“Có thể…nấu cho chúng tôi một bát mì được không?”
“Đương nhiên! đương nhiên! Mời vào trong ngồi!”
Bà chủ quán vừa dẫn họ đến chỗ ngồi bàn số 2 năm ngoài và cất tiếng: “Cho một bát mì!”
Ông chủ quán một tay châm lửa lên bếp vừa mới tắt và lên tiếng: “Được! Được! Một bát mì!”
Bà chủ đi vào bếp nói nhỏ với ông chủ: “Này ông! Nấu cho họ ba bát mì có được không?”
“Không được đâu, nếu mình làm như thế chắc họ sẽ thấy ngại đấy!”
Ông chủ trả lời như thế nhưng lại lấy thêm mỳ đủ ba người ăn cho vào nước, bà chủ đứng bên cạnh mỉm cười và nói: “Nhìn ông có vẻ khô khan nhưng xem ra tâm địa không đến nỗi!” Ông chủ yên lặng làm một bát mì lớn thơm ngào ngạt rồi đưa cho bà chủ mang ra.
Ba mẹ con người phụ nữ lại ngồi quanh bát mỳ, vừa ăn vừa nói chuyện. Những câu chuyện của họ cũng lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
“Thơm quá…thơm quá…ngon thật!”
“Năm nay chúng ta còn có thể được ăn mì Bắc Hải Đình, quả là may mắn!”
“Sang năm lại được đến đây ăn thì tốt quá!”
Sau khi ăn xong, người mẹ lại thanh toán 150 đồng và chào ra về.
“Cảm ơn quý khách! Chúc cả nhà năm mới vui vẻ!” Nhìn bóng lưng ba mẹ con người phụ nữ, hai vợ chồng ông chủ đàm luận một hồi lâu.

Đêm giao thừa năm thứ ba, Bắc Hải Đình vẫn rất đông khách, ông bà chủ bận đến mức không có thời gian để trò chuyện. Nhưng đã đến 9 rưỡi tối, hai vợ chồng họ bắt đầu có chút bất an. Đến 10 giờ, nhân viên trong quán đều đã nhận được bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mỳ” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mỳ”. Trên bàn số hai bà chủ đã đặt lên đó bảng “Đã đặt chỗ” vào ba mươi phút trước.
Dường như ba mẹ con người phụ nữ ấy đợi cho khách rời hết mới bước vào. Đến 10h30 cả ba mẹ con họ cuối cùng cũng đã xuất hiện. Đứa lớn mặc bộ quần áo đồng phục còn đứa em mặc bộ quần áo của anh nên nhìn hơi rộng một chút. Cả hai anh em đều đã lớn hơn rất nhiều. Người mẹ vẫn mặc chiếc áo khoác kẻ carô cũ kỹ và lỗi thời như hai năm trước.
“Mời ngồi! Mời ngồi!” – Bà chủ nhiệt tình mời họ vào tiệm ngồi. Nhìn vẻ tươi cười của bà chủ, người phụ nữ dè dặt nói: “Phiền bà…phiền bà…nấu cho chúng tôi hai bát mỳ được không?”
“Được! Tất nhiên là được! Mời ngồi qua bên này!”, bà chủ dẫn họ đến bàn số hai rồi nhanh nhẹn giấu tấm biển đặt chỗ trước đi rồi hướng vào bếp gọi: “Cho hai bát mì!”
“Được! Hai bát mì! Xong ngay đây!” Ông chủ vừa nói tay vừa cho thêm ba nắm mì vào nồi nước nấu.
Ba mẹ con họ vừa ăn mì vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Hai vợ chồng ông bà chủ đứng ở chỗ nấu ăn nhìn họ vui vẻ, trong lòng cũng vui theo.
“Tiểu Thuần và con trai cả này! Hôm nay mẹ muốn cảm ơn hai con! Cảm ơn hai con rất nhiều!”
“Tại sao lại cảm ơn chúng con ạ?”
“Là như thế này, vụ tai nạn của cha các con đã khiến cho tám người bị thương. Công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần số tiền này, số còn lại chúng ta phải trả. Mấy năm qua, mỗi tháng chúng ta đều phải nộp 50 ngàn”.
“À, chuyện này thì chúng con biết rõ rồi mẹ ạ!” Đứa lớn trả lời.
Bà chủ cũng không động đậy mà lẳng lặng lắng nghe.
“Lẽ ra là phải trả đến tháng ba sang năm mới trả hết, nhưng mà năm nay mẹ đã nộp xong rồi!”
“Mẹ! Thật vậy sao?”
“Ừ! Mẹ nói thật! Bởi vì anh cả rất chăm chỉ đi đưa báo còn Tiểu Thuần thì giúp mẹ đi chợ nấu cơm, khiến cho mẹ có thể an tâm công tác. Công ty mẹ đã phát cho mẹ một phần thưởng đặc biệt, vì vậy hôm nay mẹ đã đem số tiền đó trả hết phần nợ còn lại rồi!”
“Mẹ! Anh trai! Thật sự là quá tốt rồi, nhưng mà sau này mẹ hãy cứ để cho Tiểu Thuần nấu cơm nhé!”
“Con cũng muốn tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, cố gắng lên nhé!”
“Mẹ cám ơn hai con, thật sự cám ơn!”
“Tiểu Thuần và con còn có một bí mật mà chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến tham dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn viết một bức thư đặc biệt nói là bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết được, vì vậy hôm đó con đã thay mặt mẹ đến tham dự ạ!”
“Chuyện này là thật sao? Sau đó thì thế nào?”
“Thầy giáo ra đề bài là: “Nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã viết về bát mì và đã được đọc trước tập thể ạ! Tiểu Thuần viết là: “Cha của em bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều nợ nần. Vì để trả nợ, mẹ em đã làm việc quên mình từ sáng đến đêm. Ngay cả việc con hàng ngày đi đưa báo, em cũng viết ra hết. Em còn viết cả: “Vào đêm 31/12, ba mẹ con cùng ăn chung một bát mì vô cùng ngon. Mặc dù ba người chỉ ăn một bát mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn nói lời cám ơn lại còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa! Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, nhanh chóng trả hết phần nợ nần còn lại.”
“Vì vậy, Tiểu Thuần viết rằng sau này lớn lên muốn mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản và cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc quý khách hạnh phúc! Cám ơn quý khách!”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng ông chủ nghe những lời này liền ngồi sụp xuống lấy khăn lau những giọt nước mắt đang trào ra trên khuôn mặt…
Ba mẹ con họ lặng lẽ nắm chặt tay nhau, vỗ vai động viên nhau và cùng ăn hết hai bát mì rồi trả 300 đồng, nói lời cảm, cúi chào ra về! Nhìn bóng dáng của ba mẹ con họ, ông chủ quán nói theo: “Cám ơn quý khách! Năm mới vui vẻ!”

Lại một năm nữa trôi qua, đêm 31/12, đã 9h30 bà chủ lại đặt biển “đã đặt chỗ” lên bàn số hai nhưng ba mẹ con người phụ nữ kia đã không đến. Năm thứ hai, thứ ba…ba mẹ con họ vẫn không xuất hiện. Tiệm mì Bắc Hải Đình làm ăn ngày một phát đạt, toàn bộ đồ đạc và bàn ghế đã được thay mới duy chỉ có bàn số hai là vẫn được để nguyên như cũ.
Rất nhiều ngày 31/12 qua đi… nhưng chiếc bàn hai vợ chồng chủ quán dành tặng ba vị khách lạ năm nào vẫn luôn còn trống…
Và vào một ngày 31/12 của rất nhiều năm sau đó, khi khách khứa tấp nập vào quán mỳ Bắc Hải Đình vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa như thường lệ, thì có hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác ngoài đẩy cửa bước vào. Bà chủ đang định nói “Thực xin lỗi, quán đã hết chỗ rồi!” thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc bộ ki-mô-nô đi đến, đứng giữa hai người thanh niên trẻ, cất lời: “Phiền bà… phiền bà… cho chúng tôi ba bát mì được không? Bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh người phụ nữ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về khiến bà choáng váng. Đứng sau bếp nấu, ông chủ cũng choáng váng, đưa ngón tay chỉ vào ba người khách rồi lắp lắp nói không lên lời: “Các vị… các vị là…”

Một trong hai người thanh niên nhìn bà chủ và đáp: “Vâng! Vào một ngày cuối năm cách đây 14 năm, ba mẹ con cháu đã tới đây gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó mà ba mẹ con cháu có thêm nghị lực để sống tiếp. Sau đó, ba mẹ con cháu chuyển đến nhà bà ngoại cháu ở huyện Tư Hạ sinh sống. Cháu đã thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập ở khoa nhi đồng của bệnh viện Kinh Đô. Tháng Tư sang năm cháu sẽ đến làm việc tại bệnh viện tổng hợp Trát Hoảng ạ! Hôm nay chúng cháu đến chào hỏi bệnh viện, thuận tiện viếng thăm mộ của cha cháu. Em cháu không trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản như hồi nhỏ, bây giờ đang làm việc ở ngân hàng Kinh Đô. Ước nguyện bấy lâu nay của ba mẹ con cháu là được đến hỏi thăm hai bác và ăn mì Bắc Hải Đình ạ!
Hai vợ chồng ông chủ quán mì vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt chảy ra ướt cả khuôn mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi ngay gần cửa ra vào đang ăn liền nuốt vội và nói: “Này ông bà chủ! Hai người làm sao thế? Chuẩn bị hơn 10 năm nay giờ mới được gặp mặt, còn không mau tiếp đãi khách rồi chiêu đãi họ đi à? Nhanh lên đi!”
Bà chủ cuối cùng bừng tỉnh rồi vỗ vào vai ông chủ hàng rau, cười nói: “Phải rồi!… Xin mời! Xin mời! Mời ngồi bàn số hai, cho ba bát mì nhé!”
Ông chủ đang ngây người vội vàng lau nước mắt trả lời: “Được, được. Ba bát mì! Có ngay đây!”… Đây có lẽ là đêm giao thừa đẹp nhất trong cuộc đời ông…
Suy ngẫm:
Đôi khi, chỉ một câu nói, một hành động nhỏ cũng giúp thay đổi số phận một con người mãi mãi. Vợ chồng người chủ quán mì, bằng nghĩa cử thầm lặng của mình (bỏ thêm mì vào bát), bằng sự quan tâm, sẻ chia của mình (gửi lời chúc năm mới) đã gieo một hạt mầm của hy vọng vào cuộc sống khốn khó của ba mẹ con. Họ đã phải sống một cuộc đời chẳng mấy dễ dàng. Ba người phải ăn một bát mì chung, chỉ dám vào quán lúc khuya khoắt, vắng vẻ. Nhưng họ vẫn rất đàng hoàng, lịch sự, trả đủ tiền (dù hoàn toàn không biết suất của mình là suất đặc biệt). Ba mẹ con không xin ăn và vợ chồng chủ quán cũng không có ý định lấy bát mì ra làm của bố thí. Cả hai bên đều giữ được một phong thái rất cao cho dù nỗi đời cơ cực ngoài kia vẫn luôn vây bủa.
Cái kết của câu chuyện thật ấm áp, ấm áp như những bát mì đong đầy yêu thương của vợ chồng chủ quán tốt bụng. Có lẽ hai vợ chồng ông cũng không thể ngờ rằng một câu nói của mình có thể tạo ra động lực sống to lớn như vậy cho 3 mẹ con. Người Bungari có một câu ngạn ngữ thế này: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Khi bạn trao gửi đi yêu thương, nó không tan vào hư vô. Nó sẽ trở thành dòng suối mát lành, ngọt ngào chảy ngược lại xoa dịu chính tâm hồn bạn. Chẳng phải thế sao?
Theo NTDTV
Mai Trà – Hữu Bằng
Chia sẻ:
Like this:
Ai cũng vất vả kiếm tìm hạnh phúc nhưng thực ra nó đơn giản chỉ là điều này

Đã có những lúc bạn băn khoăn, trăn trở không biết hạnh phúc là gì và tìm kiếm hạnh phúc nơi đâu. Hạnh phúc thật ra rất đơn giản, đó là sống với một trái tim dũng cảm không biết sợ hãi.
Tại sao lại nói rằng hạnh phúc chính là sống mà không sợ hãi?
Bởi vì…
Hạnh phúc là khi người mẹ có thể mua sữa cho con mà không phải lo lắng về hàng giả. Là cụ già có thể mua rượu rẻ mà không lo sợ rượu pha trộn với hóa chất.
Hạnh phúc là ngư dân có thể đánh cá mà không sợ kim loại làm mắc lưới. Là cá và tôm không bị tuyệt chủng trong vòng một vài năm tới và nguồn nước không bị ô nhiễm.
Hạnh phúc là chính trị gia không sợ bị ám sát, là người biểu tình không sợ bị đàn áp, người giàu cũng không sợ bị bắt cóc và người nghèo không sợ mất chiếc bát cuối cùng.
Hạnh phúc là chủ cửa hàng có thể mở cửa vào lúc bình minh mà không lo bị trộm cướp vào buổi tối. Là những người trong tù không phải lo lắng về việc bị xã hội lãng quên và người bỏ phiếu không hoài nghi về một cuộc bầu cử gian lận.

Hạnh phúc là đi bộ trên đường mà không cần lo bảo vệ chiếc balo trên lưng. Là có thể ngủ ngon lành mà không cần lo sợ sớm mai thức giấc ngôi nhà bị phá hủy và đường phố tràn ngập những mảnh vỡ.
Hạnh phúc còn là những phút giây yên ả dùng bữa tối với gia đình trong khi bọn trẻ nói chuyện trường lớp và ông bà tâm sự về những chiếc răng giả. Là mùi cá rán thơm ngào ngạt lan tỏa từ căn bếp ấm áp và những âm thanh ồn ã của tin tức thời sự từ ti vi phòng khách.
Hạnh phúc là cửa hàng hoa bày bán những bông tươi ngát đủ sắc màu. Là ngân hàng và bưu điện còn mở nơi góc phố để người ở lại gửi người xa quê những bức thư tâm tình.
Hạnh phúc là mặt trời vẫn chiếu sáng mỗi ngày. Là cây cỏ vẫn đâm chồi nảy lộc và ánh đèn vẫn tỏ trong những đêm khuya lạnh lẽo.
Hạnh phúc là được ai đó vẫy tay chào tạm biệt vào mỗi buổi sáng và hôn lên trán trước mỗi giấc ngủ. Là được làm những điều đơn giản lặp lại trong lịch trình mỗi ngày mà không phải lo nghĩ.
… Hạnh phúc là trái tim không có chỗ cư ngụ cho nỗi sợ hãi, là mạnh mẽ đối diện với tiêu cực, là lạc quan về hiện tại và tương lai…
Hoàng Quỳnh / ĐKN
Chia sẻ:
Like this:
Quần lửng ống rộng mặc với áo gì thì thời trang nhất?
Nhiều bạn gái vẫn tỏ ra khá e dè với Culottes vì không biết kiểu quần lửng ống rộng mặc với áo gì là thời trang nhất?
Quần lửng ống rộng hay còn được gọi là quần Culottes. Chiếc quần mà bạn vẫn có thể diện vào tháng này năm nọ mà không sợ lỗi mốt, phù hợp với các mùa và không hề kén dáng hay kén chiều cao. Chất liệu của quần lửng ống rộng thường được làm từ vải mềm, vải dạ, vải đũi, kaki, denim, ren, hay thô… Kiểu dáng của quần culottes có ống rộng khá thoải mái, nhìn xa giống như một chiếc váy nữ tính, tiện việc đi lại hay vận động nhiều. Đối với những bạn không có một đôi chân đẹp thì kiểu quần này chắc chắn sẽ che được tất cả nhược điểm đó.
Áo trễ vai
Quần lửng ống rộng phối cùng với áo trễ vai là một set đồ rất tinh tế. Bạn sẽ thấy nó khá cầu kỳ nhưng không kém phần nữ tính và ngọt ngào. Bạn có thể mặc chiếc áo sơ mi, tháo vài nút ra và biến chúng thành áo trễ vai đi kèm với quần lửng ống rộng vải mềm mang một đôi sandal. Áo trễ vai có rất nhiều kiểu dáng và chất liệu. Bạn sẽ nữ tính hơn nữa khi mặc một chiếc áo trễ vai bèo nhún, và phối với quần lửng ống rộng vải linen mang thêm một đôi cao gót.
Áo hai dây camisole
Camisole đã được biết đến kể từ khi xu hướng “sleepwear to streetwear” lên ngôi suốt các mùa thời trang 2013 – 2014. Chất liệu lụa, voan, linen, ren… đã tạo lên chiếc áo camisole không thể nào thiếu trong tủ đồ của các nàng.
Áo thun
Quần lửng ống rộng phối với áo thun là cách mix&match dành cho những ai hơi lười, không có nhiều sự lựa chọn hoặc các nàng năng động nhưng vẫn cần điệu đà, phá cách và chỉn chu.
Áo sơ mi
Nếu các nàng đã quá chán với việc mặc áo sơ mi phối quần tây hay áo sơ mi với váy bút chì đến công sở thì hãy thử áo sơ mi với quần lửng ống rộng điệu đà sang trọng mà không kém phần chín chắn khi đến công sở nhé. Cách phối đồ này có thể diện đi cà phê, hay đi ăn cùng gia đình.
Điểm danh những mỹ nữ tuổi Gà mặc đẹp nhất sân khấu ca nhạc Việt
Với ca sĩ, giọng hát là điệu quan trọng nhất nhưng hình ảnh cũng là một phần quan trọng cần được đầu tư kỹ lưỡng.
Showbiz Việt có rất nhiều người nổi tiếng tuổi Dậu. Trong số đó có những ca sĩ nổi bật về cả giọng ca và phong cách.
Mỹ Tâm, Lệ Quyên, Ngọc Anh, Hiền Thục đều ghi lại nhiều dấu ấn trong lòng công chúng. Những giây phút thăng hoa của những ngôi sao này khiến khán giả không chỉ cùng hòa vào âm nhạc mà còn mãn nhãn với hình ảnh đẹp của các ca sĩ.
1. Mỹ Tâm
Họa mi tóc nâu năm nay đã ở tuổi 36 nhưng nhiều người đánh giá cô còn có phần hấp dẫn và trẻ đẹp hơn so với trước đây. Sinh năm 1981 tại Đà Nẵng, Mỹ Tâm khởi nghiệp ca hát vào năm 2001. Sau 15 năm, cô là nữ ca sĩ có vị trí khó ai có thể thay thế trong làng nhạc Việt.
Mặc dù chiều cao và và vóc dáng không mấy hoàn hảo nhưng cô đã biết cách che khuyết điểm bằng những chiếc váy xòe cổ điển đầy thanh nhã.
2. Lệ Quyên
Lệ Quyên được mệnh danh "Nữ hoàng phòng trà" và là một trong những ca sĩ có mức catse cao nhất showbiz. Cô ngày càng mặn mà và thu hút sau nhiều năm tham gia nghệ thuật. Với lợi thế vóc dáng thanh mảnh, Lệ Quyên dễ dàng chinh phục những trang phục bó sát, kén dáng như váy đuôi cá.
3. Hiền Thục
Xét về độ trẻ trung, khó có ai là đối thủ của Hiền Thục. Đã ở tuổi 36 mà cô chẳng khác nào thiếu nữ ngoài 20. Sự lựa chọn trang phục trẻ trung càng khiến cô thêm rạng ngời. Những chiếc váy ngắn trên gối khiến tôn chiều cao của nữ ca sĩ đáng kể.
4. Ngọc Anh
Nổi tiếng từ Sao mai điểm hẹn, ca sĩ Ngọc Anh ngày càng ghi điểm bởi giọng hát kỹ thuật và thân hình gợi cảm. Nhiều ý kiến cho rằng cô đã nâng cấp vòng 1 để được như hiện tại. Chính thân hình đẹp khiến Ngọc Anh sẵn sàng diện những bộ đồ khoét sâu hun hút trên sân khấu.
Bảo Ngọc / Khám Phá