Tuesday, February 28, 2017

VC Corp nhận giấy phép cung ứng dịch vụ trung gian thanh toán

VC Corp nhận giấy phép cung ứng dịch vụ trung gian thanh toán

Vụ trưởng Vụ thanh toán, Ngân hàng Nhà nước Bùi Quang Tiên trao giấy phép hoạt động Cung ứng dịch vụ trung gian thanh toán cho  Công ty dịch vụ thanh toán WePay.

Thủy Diệu
Chiều 28/2, Ngân hàng Nhà nước đã trao giấy phép hoạt động cung ứng dịch vụ trung gian thanh toán cho Công ty Dịch vụ thanh toán WePay (thuộc Công ty Cổ phần Truyền thông Việt Nam - VC Corp) với thời hạn 10 năm.

Như vậy, sau hơn 6 năm thử nghiệm, công cụ thanh toán điện tử WePay (tiền thân là SohaPay), một sản phẩm của VC Corp, đã chính thức có được giấy phép cung ứng dịch vụ trung gian thanh toán của Ngân hàng Nhà nước.

Theo đó, WePay được cung cấp các dịch vụ trung gian thanh toán gồm cổng thanh toán điện tử, hỗ trợ thu hộ, chi hộ và ví điện tử.

Khi triển khai cung ứng các dịch vụ trung gian thanh toán, Công ty WePay phải thực hiện theo đúng phạm vi, chức năng, quy trình nghiệp vụ và các nội dung khác đã trình bày tại hồ sơ đề nghị cấp hiấy phép của Công ty WePay gửi Ngân hàng Nhà nước.

Công ty WePay phải kết nối với một tổ chức cung ứng dịch vụ chuyển mạch tài chính và dịch vụ bù trừ điện tử (được Ngân hàng Nhà nước cấp giấy phép) khi cung ứng dịch vụ hỗ trợ dịch vụ thanh toán cho các khách hàng có tài khoản tại nhiều ngân hàng.

Ông Trần Quang Khải, Giám đốc WePay cho biết, hệ thống thanh toán WePay đạt chuẩn bảo mật PCI DSS của PCI Security Standards Council - là tập hợp các chuẩn mực về quy trình, cấu trúc mạng, hệ thống phần mềm của các tổ chức thẻ quốc tế.

Đại diện công ty này cho biết, đến nay, WePay đã cung cấp dịch vụ tới hơn 1.000 doanh nghiệp tại Việt Nam, cung cấp giải pháp thanh toán điện tử với 24 ngân hàng nội địa, 4 tổ chức thẻ quốc tế lớn (gồm Visa, MasterCard, AmEx và JCB); đã có trên 20 triệu giao dịch thanh toán điện tử được thực hiện thành công nhờ WePay với tổng giá trị hơn 2.200 tỷ đồng; WePay có tốc độ tăng trưởng lên tới 120%/năm.

Let's block ads! (Why?)

Linh Nga chia sẻ bí quyết giữ nhan sắc 'vạn người mê'

[unable to retrieve full-text content]

Linh Nga chia sẻ bí quyết giữ nhan sắc Tìm niềm vui từ công việc, con gái là những lý do giúp mỹ nhân 8X luôn lọt top những “bà mẹ của Vbiz” sở hữu nhan sắc “vạn người mê”.

Anh nói tôi hãy chịu thiệt về danh phận để sống cùng anh

Tôi 28 tuổi, quen anh và cho đến khi yêu vẫn không biết anh là người có gia đình. Từ khi vừa tốt nghiệp đại học ra trường tôi vào công ty anh làm việc, anh là người rất giỏi giang, hiểu biết nhiều. Tôi tốt nghiệp đại học với bằng giỏi và làm việc rất nhanh nhẹn, nắm bắt nhanh nên được anh quý. Sau 2 tháng anh bắt đầu hỏi han và thỉnh thoảng đi công tác cùng tôi. Ban đầu chỉ là tôi quý mến, ngưỡng mộ cái tài của anh, lâu dần anh ngỏ lời yêu, tôi nhận lời. Sau một năm rưỡi yêu nhau, anh cho tôi gặp con trai anh, tôi rất bất ngờ và sốc nhưng vì yêu nên chấp nhận. Tôi đã nhiều lần hỏi về vợ anh và mẹ của con trai anh, anh ít nói và chỉ khẳng định anh là người tự do (lúc đó tôi cũng ngu ngơ không biết câu "người tự do" chung chung đó nó còn nhiều ý nghĩa).

Anh làm về xây dựng, mấy năm rồi khó khăn nên anh kinh doanh thêm về thương mại điện tử. Với khả năng tiếng Anh, lại thêm có mối quan hệ với những người thân ở một số nước nên tôi là người giao dịch chính, chúng tôi cùng hùn vốn làm về mảng này khá thuận lợi và phát triển. Nhưng qua một vài thông tin tôi biết anh vẫn chưa ly hôn vợ, vẫn sống cùng nhà vì con, cơm nước cũng không mấy khi ăn cùng. Tôi rất đắn đo, mệt mỏi, có suy nghĩ buông xuôi nhưng giờ không những tình cảm mà việc làm ăn chung cũng làm tôi khó xử.

Tôi thật sự yêu anh, thương anh, có trao đổi với anh ngay từ ban đầu là yêu sẽ xác định chứ không phải kiểu yêu chơi bời thì mới chấp nhận yêu. Anh nói vợ anh muốn ly hôn từ lâu nhưng anh nghĩ vì con nên không muốn. Sống như này con cái biết bố mẹ không hạnh phúc nhưng vẫn có tình thương của gia đình, của bố mẹ. Anh nói ly hôn thì chắc chắn con sẽ theo mẹ, với lại con cũng không cần kiểu quan tâm là gửi tiền, gọi điện hỏi thăm, thỉnh thoảng gặp.

Anh bảo tôi hãy chịu thiệt thòi về danh phận, không có tờ giấy kết hôn, sống như vợ chồng với anh, công khai với bố mẹ, bạn bè, xã hội, chăm lo cả hai bên không phải giấu giếm. Bởi nếu giờ ly hôn thì coi như nhấc anh ra khỏi con. Tôi biết anh là người rất thương con, biết anh khổ sở trước nay rất nhiều, cũng yêu anh nữa nhưng tôi biết làm như thế là sai. Rồi nếu tôi có chấp nhận thì bố mẹ và gia đình tôi sẽ như thế nào? Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Huyền

Let's block ads! (Why?)

Tôi muốn từ bỏ người chồng quá thờ ơ với vợ con

Tôi là công chức nhà nước, xây dựng gia đình được 7 năm và có hai con. Chồng tôi cũng là cán bộ, mức thu nhập ổn định, cuộc sống có thể coi là niềm mơ ước của rất nhiều người, nhưng tôi chẳng mấy cảm nhận được niềm hạnh phúc ấy. Từ khi sinh con thứ hai, tình cảm vợ chồng dành cho nhau nhạt nhòa hơn. Anh ít dành thời gian cho vợ con, chẳng bao giờ muốn cả gia đình đi chơi cùng nhau cả, dù là ngày Tết, lễ hay ngày thường. Trong dịp Tết thường gia đình dành thời gian đi chơi, chúc tết anh em bạn bè, nhưng chồng lại chia ra, vợ đi vài chỗ, chồng đi vài chỗ, có rủ anh cũng không đi cùng mà có khi nằm nhà xem tivi hay lên mạng. Dịp cuối tuần anh cũng chẳng chịu đi đâu cùng các con, chỉ xem phim, lên mạng, mặc kệ 3 mẹ con thích đi đâu thì đi. Tôi có lúc cảm thấy buồn vì sự thờ ơ của anh nhưng dần dần mặc kệ.

Tôi đi làm cả ngày khá vất vả, các con nhỏ nên tối tôi vừa làm việc nhà vừa trông con, dạy con học; trong khi đó chủ yếu thời gian của anh là xem phim. Có lúc nhờ anh giúp đỡ thì anh nói có mấy việc cỏn con mà kêu ca suốt ngày, anh chỉ làm tí là xong, phụ nữ Việt ai cũng phải như vậy. Tôi không phải người phụ nữ khéo léo trong cách ăn nói, cư xử, chẳng giỏi gì nữ công gia chánh nhưng luôn cố gắng để nhà cửa gọn gàng, cơm nước chu toàn. Tôi cũng cố gắng dành thời gian bảo ban con cái học hành, chơi đùa cùng con cái. Tôi không ủng hộ việc bỏ bê con, để con suốt ngày xem hoạt hình, nên phải tận dụng mọi thời gian có thể chơi với con, kể cho con nghe những câu chuyện. Có lúc tôi làm không nổi vì con lớn học tiểu học, tối vẫn phải kèm thêm, con nhỏ lại nhõng nhẽo đòi mẹ kể chuyện hay chơi cùng. Nhờ chồng chơi với con nhỏ thì anh cho con xem hoạt hình rồi lăn ra ngủ. Tuy nhiên, những chuyện đó với tôi dần dần cũng kệ, nhưng chồng là người nóng nảy, cục cằn. Đã bao nhiêu lần anh đánh tôi, tôi không nhớ nữa, còn chuyện anh xúc phạm tôi "ngu như chó" hay "con này con kia" thì anh bảo phải quen đi mới sống cùng anh được.

Có lần tôi nhỏ nhẹ nói không cần gì, chỉ cần anh hứa không đánh tôi nữa. Anh hứa rồi lại đánh tiếp, còn nói ân hận vì đã hứa. Nhà chồng cách cơ quan 50 km, có lần về quê ngày lễ hội anh chẳng dành chút thời gian nào đi chơi cùng vợ con. Đến chiều chủ nhật tôi bảo anh lên cơ quan (chỗ nhà trọ), anh bảo 3 mẹ con chủ động. Tôi định đưa con lên sớm nhưng anh bảo cho con ở lại chơi đã, tôi nghe nhầm tưởng anh bảo chiều anh sẽ lên cùng. Đợi mãi đến 5 giờ chiều anh cũng chẳng nói gì, bố chồng giục cơm nước tôi mới bảo còn lên cơ quan. Tôi giục anh thì anh bảo không đi cùng. Tôi dắt xe đèo 2 con đi mà buồn. Trời tối, đường xa, ngày 23 âm lịch, cảm giác chông chênh như thể mình đang đơn độc giữa cuộc đời.

Đêm qua, tôi phải tranh thủ làm nốt việc cơ quan nên cơm nước, nấu cơm xong đã hơi muộn, tôi xếp cơm cả nhà ăn để xong con còn học bài. Khi con còn đang ăn thì tôi đứng dậy đi tắm. Lúc lên nhà, mâm cơm vẫn để nguyên, chồng đang xem máy tính, các con đang chạy nhảy xung quanh mâm. Cơm rơi vãi, tôi bê mâm xuống rồi bảo anh đứng dạy dọn dẹp, anh ngồi im như điếc. Khi tôi đang rửa bát thì cô hàng xóm bế con sang chơi, anh gọi tôi lên lau nhà vì nước đổ ra sàn. Tôi lên nhà, anh vẫn im lặng trước màn hình máy tính. Chiếc ghế anh ngồi đặt lên chiếc chiếu, tôi bảo anh nhấc ghế ra để tôi rũ chiếu, anh im lặng. Tôi nói lần nữa, đập vào vai anh, anh quát "đừng động vào người tao". Tôi cũng bực mình nên lôi mạnh chiếc ghế ra, anh đứng dậy đánh tôi tới tấp vào đầu. Tôi khóc.

Đã ba ngày trôi qua, đầu tôi nổi lên mấy quả ổi, sờ vẫn thấy đau. Tôi định đi khám nhưng thấy cũng đỡ dần nên lại thôi. Tôi gọi điện về cho hai bên nội ngoại thông báo sẽ ly hôn. Bố mẹ sốt sắng chạy lên luôn lúc đêm, suốt ngày gọi điện động viên tôi, còn nhà chồng im hơi lặng tiếng suốt. Tôi đã viết đơn, anh nói tôi làm xấu mặt anh, anh không thể ở lại nhà trọ được nữa, không thể về nhà ngoại. Anh bảo nếu muốn ly hôn cũng chiều. Tôi phải làm sao đây?

Hằng

Let's block ads! (Why?)

Tôi sợ đánh mất hạnh phúc khi nói với chồng mình khó có con

Tôi kết hôn được ba năm và có một người chồng tốt, hiền lành, lo làm ăn, biết phụ giúp vợ việc nhà. Cuộc sống của chúng tôi nhìn chung là hạnh phúc dù thỉnh thoảng cũng có những bất đồng mà cặp vợ chồng mới cưới nào cũng gặp phải. Khi lấy nhau, vợ chồng tôi rất mong ngóng vì hai đứa đã lớn tuổi, tôi 32 tuổi và chồng 36 tuổi. Hơn thế ông bà hai bên đều đã lớn tuổi trong khi cả hai đều là con một trong gia đình. Hiện nay viện cớ trên đà thăng tiến trong sự nghiệp mà vợ chồng tôi trì hoãn việc có con đến hai năm sau, lý do đó mọi người đều đồng ý, nhưng thực ra tôi có cái khó nghĩ của mình. Nguyên nhân chính là tôi bị bệnh buồng trứng đa nang từ lúc mới dậy thì, kinh nguyệt vốn không đều và cho đến bây giờ chồng không biết vấn đề này.

Năm tôi 23 tuổi, kinh nguyệt gần như mất hẳn, từ đó đến giờ không còn rụng trứng nữa. Tôi bị suy buồng trứng và những dấu hiệu của bệnh mãn kinh sớm ngày càng rõ ràng. Tôi cũng đi khám và uống thuốc nhiều nơi, Đông Tây y đều có nhưng không tiến triển. Sau khi lấy chồng tôi ngưng uống thuốc vì sợ chồng phát hiện và hy vọng sinh hoạt vợ chồng có thể làm bệnh tiến triển tốt hơn, tuy nhiên 3 năm trôi qua đều vô vọng, tôi hoàn toàn không rụng trứng. Hiện nay nhìn anh đã lớn tuổi, cha mẹ chồng đã già mà tôi thấy áy náy lương tâm nhiều hơn. Nếu anh không lấy tôi mà lấy một cô gái khác, trẻ và khỏe mạnh hơn thì hiện nay cô ấy đã sinh cho anh đến 2 đứa con rồi.

Mưu cầu hạnh phúc là quyền của mỗi người nhưng dường như tôi đang ích kỷ và đối xử không công bằng với anh. Bây giờ tôi không biết có nên nói điều đó với anh không. Kịch bản xấu nhất đó là chúng tôi phải chia tay, nhưng cũng có thể anh sẽ cùng tôi điều trị. Tuy nhiên việc điều trị căn bệnh của tôi cũng không phải đơn giản và có khi kéo dài đến mệt mỏi, thậm chí 4-5 năm không có kết quả như mong đợi. Tôi sợ điều đó, sợ liên lụy, sợ là gánh nặng cho chồng, sợ sự thương hại của một người đàn ông tốt. Tôi cũng rất sợ hạnh phúc đang có sẽ mất đi. Giờ tôi phải làm sao?</span>

Thảo

Let's block ads! (Why?)

Tôi kiềm chế để không đi quá giới hạn khi vào khách sạn cùng anh

Tôi 25 tuổi, anh 27 tuổi, chúng tôi quen nhau qua một người bạn cách nay hơn 7 tháng. Anh là mẫu người sâu sắc­, tự chủ, thông minh, thích tự lập nghiệp, không muốn đi làm thuê, đúng mẫu người tôi thích (thế mới khổ). Tôi được mọi người nhận xét là tốt bụng, nhanh nhẹn, dáng đẹp (gương mặt không đẹp nên tôi tự ti lắm, nhưng bạn bè lại bảo mặt tôi vậy là được rồi, không xinh không xấu, chắc là bạn an ủi). Anh vừa từ bỏ một công việc lương 15 triệu/ tháng chưa tính hoa hồng trong khi việc này anh chỉ mới làm có 2 tháng, tương lai lương sẽ cao hơn. Anh muốn theo ước mơ của mình, làm startup. Tôi làm kế toán cho một công ty nhỏ với mức lương 6 triệu.

Từ lúc mới nói chuyện tới nay, cứ lâu lâu anh lại nói tôi nên tìm một người đã vững vàng sự nghiệp, khoảng 30 tuổi, họ sẽ thương và chiều tôi. Chúng tôi cứ vẩn vơ trong một mối quan hệ không xác định, bạn không phải, yêu cũng không. Anh coi tôi như em gái, tôi nói bạn bình thường thôi, không làm em gái, bởi nghĩ em gái chỉ là hàng dự phòng của các chàng trai. Anh không tán tỉnh tôi như những anh chàng khác dù cũng thường tâm sự chuyện công việc, ước mơ, gia đình, bạn bè,… nhưng có khi cả tuần không một tin nhắn, cũng không có cái kiểu quan tâm sáng em ăn chưa, trưa em ngủ chưa. Chưa bao giờ anh nói thương tôi hay yêu đương gì, mà cách nói chuyện cũng lạnh lùng lắm.

Nhiều lần tôi mất ngủ vì người đàn ông này nên dịp Tết âm lịch tôi quyết định dừng lại, với hy vọng năm mới chuyện cũ đi qua, chuyện mới vui hơn sẽ đến. Anh nhắn tin tôi không trả lời, hỏi gì tôi cũng không nói, cùng lắm là trả lời qua loa dù trong lòng buồn lắm. Vừa rồi anh hẹn tôi đi cà phê, tôi bảo bận, anh nói gặp một lần thôi, anh sắp đi khỏi TP HCM rồi, chẳng biết bao giờ mới quay lại. Chúng tôi gặp nhau, anh lại kể những chuyện không đâu, chuyện công việc, gia đình. Tôi cũng chỉ hỏi xã giao, buổi nói chuyện gượng gạo không đầu không cuối. Khi chúng tôi ra về thì đã khuya, anh bảo cho ôm một cái, thế rồi quyến luyến mãi, như những người đã yêu nhau từ lâu lắm. Đến 12h đêm, dãy trọ tôi đã khóa cửa, chẳng thể về được phòng, tôi nói anh đưa đến khách sạn ngủ đỡ, sáng anh đến đưa tôi về (lúc đó chỉ có khách sạn là an toàn nhất, còn biết đi đâu nữa). Anh đưa tôi vào khách sạn nhưng không về vì tôi chẳng mang theo giấy tờ tùy thân nào cả nên không thuê được phòng, năn nỉ mãi lễ tân mới cho một giấy chứng minh được thuê 2 phòng, anh ở lại.

Lúc đó tôi vừa xấu hổ vừa sợ, xấu hổ vì trai đơn gái chiếc lại đi vào khách sạn lúc 12h đêm, người ngoài sẽ nghĩ gì, tôi chẳng biết giấu mặt mình vào đâu cả. Tôi cũng sợ rủi đâu nửa đêm không kiềm chế được mình, hậu quả sẽ khó lường. Vô phòng là tôi chốt cửa ngay, anh sang gõ cửa, nói muốn nói chuyện, tôi không mở, không phải vì không tin anh mà sợ lý trí không thắng nổi bản năng, vì tình cảm của tôi dành cho anh thế nào chắc độc giả cũng cảm nhận được. Đêm đó tôi gần như thức trắng vì sợ ma. Sáng 6h, tôi gõ cửa phòng anh, xin phép về trước, vì 7 rưỡi còn phải đi làm, khách sạn đi bộ về phòng trọ tôi tầm 5 phút, gọi anh dậy sớm phần cũng muốn nói câu anh lên đường bình an. Ngay sau đó anh sang phòng tôi gõ cửa, anh nói muốn nói chuyện, cam đoan sẽ không xảy ra chuyện gì như tôi nghĩ. Tôi tin anh, không hiểu sao từ đầu tôi đã tin anh như thế, tin vào nhân cách của anh.

Anh ôm tôi vào lòng, hôn các kiểu, không đi quá giới hạn, nhưng hành động cứ như thương tôi từ lâu lắm, cứ nhùng nhằng từ sáng đến trưa. Tôi xin nghỉ làm ngày hôm đó, vẫn không một lời yêu thương, tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại hành động như vậy. Sau đó ngẫm lại mọi chuyện, tôi lại thấy xấu hổ và dằn vặt bản thân rất nhiều, một đứa như tôi lại có những hành động đáng khinh như thế. Tôi hỏi anh tại sao lại đối với tôi như thế, anh nói chưa có sự nghiệp gì cả, có thể sẽ lập nghiệp ở nơi khác, không sống ở TP HCM ô nhiễm và chật chội này. Rằng anh không ổn định như tôi kỳ vọng, nên không muốn tôi chờ đợi, đi theo anh khổ lắm. Tôi hỏi sao anh vẫn còn hành động như hôm nay? Anh im lặng. Anh nói xa tôi mới xin nghỉ làm được, mới đi con đường chênh vênh của anh, vì tôi cần một người ổn định, anh không đáp ứng được. Tôi hỏi anh có thương tôi không, anh bảo: “Em không dốt, chỉ là mẹ em quên thêm iốt vào canh”. Tất cả những gì tôi thấy ở anh chỉ là cảm nhận, nào có lời xác thực nào từ anh?

Có phải anh chia tay người yêu cũ đã lâu, thiếu thốn tình cảm nên lợi dụng tôi? Hay anh thương tôi nhưng không muốn tôi khổ? Một mặt rất tốt, một mặt rất xấu, đâu là bộ mặt của anh? Đã ngần này tuổi, cũng không ít người theo đuổi, nhưng người duy nhất làm tôi như thế này chỉ có anh, mà anh có theo đuổi tôi lúc nào đâu? Trớ trêu thay. Giờ tôi có 2 anh khá ổn, công việc ổn định, lương tạm được, đang có ý với tôi, nhưng tôi lại chẳng thể vừa ngồi sau xe anh này mà trong đầu lại nghĩ anh khác được. Tôi thật cố chấp và ngu ngốc phải không

Ngọc

Let's block ads! (Why?)

Chẳng đàn bà nào hèn mà một mình vật lộn với đời để nuôi con

Là một độc giả thường xuyên của mục Tâm sự, tôi viết vài dòng chia sẻ sau khi đọc bài "Chồng chỉ về nhà khi bị bồ bỏ" của bạn Hà Anh. Quá nhiều người chê bạn hèn, nói bạn phải hành động dứt khoát cho chồng biết bạn không phải phương án thay thế, nhưng rốt cuộc chẳng có người đàn bà nào hèn mà có thể vật lộn với đời để một mình nuôi con hết. Có điều bạn rất dại vì hy sinh không đúng chỗ, chờ đợi không đúng người. Tôi muốn chia sẻ với bạn chuyện của bạn tôi, từ một góc nhìn hoàn toàn đối lập.

Anh ấy từng có vợ và 2 con. Vợ chồng đã ly dị, ở thời điểm hiện tại về mặt pháp lý hoàn toàn không còn là vợ chồng. Sau khi ly dị lại cố gắng hàn gắn, quay về sống chung, nhưng rồi cuối cùng vẫn ly thân, anh ra ngoài ở nhờ nhà bạn. Tiền cho con tháng được tháng không, tháng nào có thì cho, không có thì hoàn toàn là vợ nuôi con, con ốm đau bệnh tật vợ đòi đưa tiền anh ấy vẫn lăn lộn đi vay lãi chợ đen ở ngoài để đem tiền về. Người đàn ông đẻ con ra mà không đủ năng lực nuôi con là người đàn ông kém, nhưng có tiền, có điều kiện, con cần là mang về cho con thì không thể gọi là hèn.</span>

Trong chuyện vợ chồng, gia đình cũng vậy, nếu vì mâu thuẫn tích tụ, tình cảm mai một mà bỏ gia đình ra ngoài, bỏ vợ (mặc dù trong trường hợp này không còn là vợ chồng, không ràng buộc pháp lý, không ân ái, không chia sẻ, anh chị công khai mọi nơi là đã chia tay thì không còn là vợ chồng nữa), thì người đàn ông đó vẫn là người phụ tình nhưng không phụ bạc. Phụ cái nghĩa tào khang đầu ấp tay gối nhiều năm, nhưng chỉ bạc khi người đó không còn tí trách nhiệm nào, con vẫn lo, gia đình vợ có việc vẫn vào, Tết nhất vẫn thăm hỏi gia đình họ hàng vợ thì khó có thể nói là bạc.

Đàn ông bỏ vợ rồi có người khác cũng là tất yếu của sự vận động của cuộc sống, chẳng ai có điều kiện mà tự nguyện ở vậy chịu lẻ loi, ngay cả vợ cũ anh ấy nếu gặp được người phù hợp cũng chẳng có lý do gì mà không tiến đến. Bản chất sự tan vỡ của gia đình họ không phải vì người thứ 3, mà bởi vì giữa họ đã hết tình. Nếu duy trì được nghĩa và nợ thì tốt, còn không thì thôi, coi như hết duyên hết nợ, sống cuộc sống độc lập với nhau, chỉ cùng lo trách nhiệm chung là con. Một mối quan hệ đã hết tình, người phụ thuộc, người quỵ lụy, người cần, người muốn níu kéo bao giờ cũng là người khổ và thiệt thòi. Một mối quan hệ đã hết vẫn có thể còn nghĩa hoặc còn trách nhiệm. Trong lúc thực hiện nghĩa vụ trách nhiệm ấy, mỗi bên đều nên cố gắng sống cuộc sống của mình tốt nhất có thể và hướng đến lợi ích tốt nhất cho con.

Về bản chất, đàn bà vốn yếu đuối và đôi khi cần đổ lỗi cho một người đàn bà khác đã phá vỡ gia đình họ để có đủ dũng khí và sự hậu thuẫn của dư luận mà bước tiếp. Nhưng một khi gia đình họ đã nát, người thực sự phá là hai người trong cuộc. Gia đình ấy có vững thì dù đẹp như tiên xông vào cũng khó lòng làm nó lung lay, huống hồ đa phần các trường hợp người đến sau thua kém người hiện tại nhiều mặt, nhiều nhất là cái đức hy sinh, nhẫn nhịn, cam chịu. Trong trường hợp của bạn tôi, anh ấy không có tiền, không có gì xuất sắc nổi bật, giành giật được anh ấy cũng chẳng được lợi ích gì. Nếu không còn tình thì việc nó trở thành một con số không tròn trịa, hay gói gọn lại chỉ là trách nhiệm với con sẽ tất yếu xảy ra, lâu hay mau mà thôi.

Chúc chị mạnh mẽ lên và có quyết định tốt nhất cho cuộc sống của mình.

Trang

Let's block ads! (Why?)

Ngỡ ngàng với cú đá giáng trời của con hươu cao cổ

[unable to retrieve full-text content]

Ngỡ ngàng với cú đá giáng trời của con hươu cao cổKhi đi tham quan khu vực đồng cỏ ở Botswana, du khách người Đức Thomas Retterath đã chứng kiến cảnh tượng khá thú vị giữa hai con hươu cao cổ.

Vợ sắp cưới định kết hôn với người khác trong thời gian yêu tôi

Tôi vô cùng bối rối và đau khổ mà không biết chia sẻ cùng ai, viết lên đây mong mọi người có thể cho lời khuyên giúp tôi vượt qua nỗi đau này. Tôi và vợ sắp cưới yêu nhau được 4 năm, chuẩn bị làm đám cưới, cô ấy ngoại hình bình thường nhưng rất vui vẻ và hòa đồng, chúng tôi theo như mọi người đánh giá là đẹp đôi và rất hợp nhau. Chuyện là do vô tình tôi phát hiện ra trong thời gian yêu nhau, cô ấy còn yêu và có ý định tiến tới hôn nhân với một người khác song song với tôi. Chuyện này sau đó đã kết thúc hơn một năm, tất cả sự việc đều nằm trong khoảng thời gian bốn năm chúng tôi yêu nhau. Tôi đã vô cùng sốc, không biết diễn tả tâm trạng của mình lúc ấy như thế nào nữa, cũng may là lúc ấy tôi ở một mình còn cô ấy đang đi công việc, nếu không tôi cũng chẳng biết có chuyện gì xảy ra nữa. Mấy ngày liền tôi không ăn, không ngủ và cũng không thấy mệt, nhìn đâu cũng có kỷ niệm của hai đứa, sự đau đớn làm tôi không còn nhận ra gì nữa.

Xin mọi người đừng khuyên tôi rời xa cô ấy, nếu không vì chuyện này thì cô ấy thực sự là một người tuyệt vời, với tôi cô ấy là tất cả. Tôi tạm tin với lời giải thích rằng khoảng thời gian ấy tôi đã không thể ở bên cô ấy hàng ngày và dưới áp lực lập gia đình (thời gian đó tôi không thể làm đám cưới) đã làm cô ấy hoang mang, không giữ được sự chung thủy với tôi. Trong suốt 4 năm qua tôi không nhận ra sự khác biệt nào và luôn tin tưởng tuyệt đối vì rất yêu cô ấy, chỉ đơn giản là yêu rất nhiều và không bao giờ muốn chia tay. Kể cả bây giờ tôi cũng không hề muốn chia tay, vẫn tiếp tục chuẩn bị làm đám cưới nhưng trong lòng không thể quên. Tôi bị chuyện này ám ảnh, ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống và công việc.

Giờ chúng tôi sống chung, mỗi lần gần gũi tôi luôn bị ám ảnh cảnh cô ấy trong vòng tay người khác và nó ảnh hưởng rất nhiều tới sức khỏe của tôi. Tôi đã quyết định vẫn yêu và cưới cô ấy, vì thực sự chưa từng yêu ai như thế. Tôi biết cô ấy cũng rất yêu tôi vì cảm nhận được sự chân thành khi cô ấy nhận lỗi. Không có cô ấy có lẽ tôi cũng không lập gia đình nữa. Giờ tôi không biết làm như thế nào để quên đi chuyện này, tôi như người mất hồn. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên, giúp tôi vượt qua bế tắc này. Chân thành cảm ơn.

Nghĩa

Let's block ads! (Why?)

Hot girl Châu Bùi review cực chi tiết 3 cây son đỏ 'hot' nhất thời gian qua

Cùng xem cô nàng nhận xét ra sao về 3 cây son đỏ nhiều dưỡng tuyệt đẹp Nars Rita, Burberry Military Red và Charlotte Tilbury Matte Revolution.

Châu Bùi chính là một trong những hot girl Việt chăm diện son đỏ nhất và cũng được nhận xét là cực kỳ hợp với màu son quyến rũ, kiêu kỳ này. Nàng hot girl sinh năm 1997 thổ lộ mình không thích makeup cầu kỳ nhưng vẫn muốn bản thân trông thật tươi tắn, nổi bật nên luôn gắn bó với công thức makeup tối giản với điểm nhấn là làn môi đỏ rực rỡ.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 1.

Dù hay xuất hiện với đôi môi đỏ lì nhưng Châu Bùi lại là một fan của son nhiều dưỡng bởi hiệu ứng căng mọng, mịn màng mà loại son này mang đến cho đôi môi. Ngày hôm nay, cô nàng sẽ tiết lộ cho chúng ta 3 cây son đỏ nhiều dưỡng yêu thích của mình đồng thời review cụ thể những ưu, nhược điểm của 3 cây son này. Các tín đồ son đỏ đâu "bơi" hết vào đây nào!

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 3.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 4.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 5.

1. Nars dòng Audacious màu Rita

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 6.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 7.

Cây son Nars màu Rita có lớp vỏ bằng kim loại vuông vức rất sang trọng, có độ nặng và cầm rất chắc tay.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 8.

Cây son này lên màu chuẩn ngay từ đường quệt đầu tiên, bên cạnh đó chất son cũng vô cùng mịn mượt giúp môi vừa mềm lại vừa căng mọng. Nars Rita có màu đỏ trung tính, không trầm quá cũng không tươi quá và rất tôn da.

2. Burberry dòng Kisses màu Military Red #109

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 9.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 10.

Cây son Burberry dòng Kisses màu Military Red có chất son nhiều dưỡng, rất mềm mịn nhưng khá trong nên phải đánh nhiều lần mới lên màu chuẩn. Màu son đỏ thiên hồng rất nhẹ nhàng phù hợp để diện hằng ngày. Cũng vì nhiều dưỡng nên son khá nhanh trôi.

3. Charlotte Tilbury dòng Matte Revulution màu Red Carpet Red

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 11.

Hot girl Châu Bùi review cực kĩ 3 cây son đỏ nhiều dưỡng hot nhất thời gian qua - Ảnh 12.

Red Carpet Red có màu đỏ lạnh vô cùng sang trọng nhưng không hề bị già một chút nào. Cây son này có chất son nửa lì nửa satin rất mềm mượt, màu son lên chuẩn và tạo hiệu ứng môi mịn màng, căng mọng vô cùng quyến rũ.

 

 

 

ALAIA / Trí thức trẻ

Let's block ads! (Why?)

10 năm rồi em vẫn không thể buông bỏ cảm xúc dành cho anh

Em hôm nay viết ra và xếp gọn lại những ký ức đẹp. Đã 10 năm trôi qua em vẫn cất giữ và chất chứa trong lòng. Chuyện tình mình đẹp, có đủ cả hỉ nộ ái ố. 10 năm trước, thời gian ấy còn quá trẻ, cuộc đời lại nhiều ngã rẽ cuốn chúng ta xa rời nhau. Ở độ tuổi 20 đẹp nhất đời người, chúng ta đã đến bên nhau thật nhẹ nhàng, nhưng những ký ức để lại thật sâu đậm về tình yêu đầu đời mà em từng có khoảng thời gian sống chết vì nó. Anh và em từng là cặp xứng đôi. Anh đẹp trai, tuấn tú, nhiều tài lẻ; em được khen xinh xắn, nhiều người theo đuổi. Em từng mong ước thiệp cưới của mình sẽ in tên hai đứa. Trải qua những năm xa cách, bao nhiêu khó khăn, tình yêu em dành cho anh vẫn không thay đổi dù cho có những lúc niềm tin bị lung lay.

Rồi cuối cùng mình cũng không vượt qua được thử thách của không gian, thời gian. Chúng ta chia tay khi tình yêu vẫn còn sâu đậm. Từ khi xa anh, trái tim em nguội lạnh; cảm xúc, nhiệt huyết ấy em đã không thể dành cho ai khác nữa. 5 năm sau, em vẫn luôn day dứt về lời hứa năm xưa nhưng rồi người hiện tại đi cùng em không phải là anh. Đến nay, dù hơn 10 năm trôi qua, em vẫn luôn suy nghĩ đến anh. Có lẽ cuộc đời mỗi người luôn có những biến cố buộc chúng ta phải lựa chọn. Dù cho có cố gắng đến đâu thì không phải lựa chọn nào cũng được như ý muốn, chỉ là ở thời điểm đó, sự lựa chọn ấy là phù hợp nhất để cuộc sống được tiếp diễn.

Ngày cưới, em còn có suy nghĩ điên rồ rằng nếu như anh xuất hiện em có lẽ sẽ nắm tay anh chạy trốn. Em thầm ước ao sẽ bất ngờ tìm gặp lại được ánh mắt năm nào, sẽ có sức mạnh mà vứt bỏ mọi thứ để theo anh. Thế nhưng cuộc đời có bao giờ như những bộ phim hay bài hát em thường nghe đâu. Ngày ấy, anh vẫn phải lo toan với cuộc sống thường ngày ở một góc trời thật xa. Em bình thản làm xong hết các lễ nghi, thủ tục để chính thức trở thành người phụ nữ lập gia đình. Cuộc sống trôi qua là những chuỗi ngày em mệt mỏi, cảm giác có lỗi với người chồng khiến em càng cố gắng để bù đắp. Em đã sai lầm khi nghĩ thời gian sẽ làm em thay đổi để quên đi, nhưng em vẫn cứ sống với giấc mơ bị chia đôi.

Rồi anh cũng cưới. Trước ngày cưới anh tâm sự: "Em là người anh muốn theo đến hết cuộc đời hơn bất kỳ ai khác". Tim em đau nhói! Anh dặn đừng ngại chia sẻ với anh khi cần. Vợ anh, anh đã kể chị ấy nghe về em. Chúng ta đã rẽ qua hai lối cách biệt. Em hiểu chuyện đã trở thành quá khứ nên được ngủ yên.

Ngày anh cưới, em lặng người nhìn đồng hồ, tưởng tượng ra hình ảnh anh lịch lãm trở thành chú rể. Em đã cầu mong anh hạnh phúc. Em biết anh là người đàn ông tốt. Anh sẽ sống thật có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình. Em từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ dễ dàng hơn vì anh và em đều đã an phận. Em vẫn cố gắng chu toàn bổn phận làm vợ, tự trách bản thân sao mãi vẫn không buông bỏ được. Mỗi ngày trôi qua, em không hiểu tại sao trái tim cứ mãi thổn thức. Dù cho cố gắng thế nào để quên đi thì em vẫn nhớ. Chúng ta vẫn luôn lặng lẽ dõi theo cuộc sống của nhau.

Em cũng không biết cần bao nhiêu thời gian nữa để quên đi tình yêu này. Phải mất 5 năm, 10 năm hay là cả cuộc đời? Chỉ có thể trách tình yêu dành cho anh sâu đậm quá mà bản thân khi xưa lại không có đủ dũng khí và sự trưởng thành cần thiết để quyết đoán hơn. Dù sao cũng cám ơn anh và cuộc đời đã cho em có một khoảng thời gian đẹp nhất trong đời. Rồi đây, dù cuộc sống có nhiều khó khăn, em vẫn phải cố gắng chu toàn trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Anh và em, sau lưng mỗi người đều có quá nhiều trách nhiệm. Em không muốn mình luôn sống trong cảm giác có lỗi, lại càng không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Em cố lao vào công việc và lo cho gia đình đến mệt nhoài, chỉ mong trái tim bình yên. Em không biết cuộc sống này sẽ như thế nào khi trái tim không nghe lời lý trí. "Khi không có những gì chúng ta yêu, hãy yêu những gì chúng ta có", em vẫn dặn lòng mình như thế để cố gắng sống tốt hơn.

Vân

Let's block ads! (Why?)

Đầu óc tôi lúc nào cũng căng như dây đàn khi sống cùng mẹ chồng

Vợ chồng tôi mới lấy nhau 2 năm, con được 7 tháng. Tôi là người thoải mái, không khéo tay, không giỏi ăn nói nịnh hót, chỉ là người bình thường, nấu ăn những món ăn hàng ngày, không quá sạch sẽ nhưng cũng không bẩn thỉu. Tôi làm văn phòng, lương đều đặn 7,5 triệu/tháng. Chồng làm kinh doanh, lương thất thường, từ 3 đến 10 triệu. Bố chồng đi làm tỉnh khác một tháng về một lần, mẹ chồng ở cùng chúng tôi chăm cháu, nhà tôi ở chung cư trả góp. Tôi đi làm từ tháng thứ 4 sau sinh vì ở nhà bị stress nặng với mẹ chồng. Tôi mệt mỏi vô cùng vì mẹ chồng là người kỹ tính, ưa sạch sẽ, ăn phải ngon và hợp khẩu vị, hay soi mói. Mỗi lần tôi đi làm ở công ty là không muốn về nhà, cứ nghĩ phải đối mặt với mẹ chồng lại thấy đau đầu, mệt mỏi. Tôi làm cái gì bà cũng để ý rồi nói này nói nọ, bất cứ ai làm gì bà cũng thấy ngứa mắt, rồi bình luận này nọ. Nếu để mặc bà làm thì chồng lại nói tôi sao không làm phụ mẹ, trong khi mình phụ vào rồi cũng bị nói không được làm thế này, phải làm thế kia. Kể cả việc chăm con, vì bất đồng quan điểm mà tôi  ức chế vô cùng. Mẹ chồng cứ muốn làm theo ý bà, chăm cháu theo ý bà.

Mẹ chồng tôi chăm cháu thì sạch sẽ, ăn uống đầy đủ, đúng giờ, nhưng bà quan tâm cháu thái quá. Tôi bế hay làm cháu khóc tý là bà sốt ruột, nói mẹ không biết chăm con, rồi không cẩn thận. Nói chung là bà nói nhiều, rồi nói những lời khó nghe, nhiều lúc thấy tổn thương lắm. Vợ chồng tôi mới lấy nhau chưa có vốn để ra ở riêng, với lại đang có con nhỏ nên phải nhờ bà chăm cháu còn đi làm. Chồng cũng khuyên tôi cố gắng nhịn, không để ý tới những lời mẹ nói. Tôi cũng cố gắng mỗi ngày, hạn chế tiếp xúc hay nói chuyện với mẹ chồng vì cứ nói chuyện là không cùng quan điểm, mẹ chê này chê nọ.

Tôi chẳng bao giờ chia sẻ hay nói chuyện với đồng nghiệp ở công ty về cuộc sống hàng ngày, cứ bơ đi, làm việc của mình thôi. Nhưng nhiều lúc nghĩ tủi thân, cứ bị mẹ chồng chê này chê nọ, cảm giác lạc lõng vô cùng, như mình tệ lắm. Tôi hiện tại không tìm được niềm vui trong cuộc sống này, đi làm ở công ty xong về nhà với con thì lại chán vì chơi với con mà bà cứ nói này nói nọ, con không được bế như thế, đừng cho chơi với cái này, đừng cho nằm kiểu này. Tối về ăn uống rửa bát xong tôi lại bế con vào phòng, không muốn ngồi ngoài nhà tiếp xúc với mẹ chồng. Tối vợ chồng tôi muốn đi chơi thay đổi không khí nhờ bà chăm cháu bà khó chịu không trông, vì thế vợ chồng ở nhà suốt.

Hôm vừa rồi tôi xin về quê ngoại chúc tết 2 hôm cuối tuần (nhà mẹ đẻ tôi ở xa 400 km), mẹ chồng giãy này lên, bảo không cho về, không chăm cháu hộ đâu, thích thì bế con về cùng, trong khi con đang bị ốm nên không cho đi cùng, vậy là tôi lại nhịn không về. Nói chung là nhiều việc tuy nhỏ nhặt thôi nhưng tôi thấy khó chịu lắm, cộng thêm những lời nói của bà không có suy nghĩ, cứ buột miệng ra chê bai suốt ngày khiến tôi stress, giảm cân trầm trọng, người gầy như que tăm. Vợ chồng tôi đi làm chỉ đủ nuôi con với trả góp mua chung cư, không có điều kiện ra ở riêng, anh là con một nên phải ở cùng mẹ chồng, giờ tôi phải làm sao để "sống cùng với lũ" đây? Làm sao để mình tìm được niềm vui trong cuộc sống, để đầu óc được thoải mái, không bị lúc nào cũng căng như dây đàn?

Thảo

Let's block ads! (Why?)

Khi Nokia, BlackBerry cùng đồng loạt “hồi sinh”

Ông Arto Nummela, Giám đốc điều hành (CEO) Nokia-HMD giới thiệu chiếc Nokia 3310 phiên bản mới tại MWC, Barcelona, Tây Ban Nha, ngày 26/2 - Ảnh: Reuters.

Thương hiệu điện thoại Nokia vừa đánh dấu sự “hồi sinh” bằng cuộc trình làng phiên bản mới của 3310 - một chiếc điện thoại chỉ có tính năng nghe và gọi từng rất được ưa chuộng hồi những năm 2000.

Theo tin từ Reuters, phiên bản mới của 3310 có màu sắc tươi sáng, màn hình lớn hơn, được trang bị camera và mức giá chỉ 49 Euro, tương đương 52 USD. Tuổi thọ pin đủ cho 22 giờ thoại và 1 tháng ở chế độ chờ (standby) cho thể giúp 3310 tăng sức hấp dẫn với tư cách một chiếc điện thoại dự phòng cho những người sử dụng điện thoại thông minh (smartphone).

Giới phân tích đánh giá việc Nokia giới thiệu 3310 tại Hội nghị Di động Thế giới (MWC) ở Barcelona, Tây Ban Nha vào ngày 26/2 là một động thái thông minh. Tuy nhiên, sự trở lại của 3310 có thể sẽ phủ bóng lên nỗ lực của thương hiệu Phần Lan nhằm trở lại thị trường smartphone. Cùng sự kiện, Nokia cũng giới thiệu các mẫu smartphone tầm trung, giá dao động từ 139-299 Euro.

“Sự yêu mến dành cho thương hiệu của chúng tôi là rất lớn. Chiếc điện thoại nhận được tình cảm từ hàng triệu, triệu người”, Giám đốc điều hành Nokia, ông Rajeev Suri, phát biểu tại một cuộc họp báo.

Từng là nhà sản xuất điện thoại di động lớn nhất thế giới, Nokia vào năm 2014 đã bán lại mảng di động khi đó đang làm ăn thua lỗ cho hãng phần mềm Microsoft với giá 7 tỷ USD. Sau vụ bán lại này, Nokia chỉ còn là một công ty thiết bị mạng sở hữu một kho bằng sáng chế khổng lồ.

Tuy nhiên, vào năm ngoái, thương hiệu Nokia đã được cấp phép cho một công ty Phần Lan khác có tên HMD Global, sau khi Microsoft - nhà sở hữu Nokia - cắt giảm mạnh hoạt động ở mảng điện thoại vì không cạnh tranh được với các đối thủ như Apple và Samsung. HMD là một công ty nằm dưới sự quản lý của các nhà cựu điều hành Nokia và được hậu thuẫn bởi tập đoàn điện tử Foxconn (Hon Hai) của Đài Loan.

Giới phân tích dự báo, chiếc Nokia 3310 đời mới có thể sẽ là một trong những thiết bị “gây sốt” trong năm 2017, thu hút đối tượng khách hàng nhiều tuổi hơn vốn là những người ưa thích điện thoại Nokia trước kia, và thậm chí cả những người dùng trẻ tuổi hơn ở các thị trường mới nổi.

Chiếc 3310 trước kia đã bán được 126 triệu đơn vị sản phẩm, trở thành chiếc điện thoại di động bán chạy thứ 12 trong lịch sử. Trong số 12 chiếc điện thoại bán chạy nhất thì có 9 mẫu của Nokia.

Cùng được Nokia giới thiệu với chiếc 3310 lần này là 3 mẫu smartphone chạy hệ điều hành Android: chiếc Nokia 6 với màn hình 5,5 inch, Nokia 5 với màn hình 5,2 inch, và Nokia 3 với màn hình 5 inch.

Trong đó, riêng chiếc Nokia 6 là phiên bản giới hạn, với giá bán lẻ khoảng 299 Euro. Thực ra, Nokia 6 đã được trình làng tại Triển lãm Hàng điện tử tiêu dùng (CES) tại Las Vegas vào tháng 1. Chiếc smartphone này sẽ chỉ được bán tại Trung Quốc thông qua hãng bán lẻ trực tuyến JD.com.

Điện thoại di động thường (feature phone) chiếm 1/5 trong tổng số 1,88 tỷ chiếc điện thoại di động được bán trên thế giới trong năm 2016. Samsung chiếm vị trí số 1 với thị phần 13% trên thị trường di động thường, trong khi Nokia xếp thứ hai với thị phần 9%.

Ngoài Nokia, sự kiện MWC năm nay cũng đánh dấu sự trở lại của một thương hiệu điện thoại đình đám một thời khác là BlackBerry. Thương hiệu smartphone đầu tiên của thế giới vào hôm 25/2 đã trình làng một mẫu điện thoại mới trên nền tảng Android và được trang bị bàn phím vật lý QWERTY đặc trưng, có giá bán lẻ 549 USD.

Nhà sản xuất chiếc BlackBerry mới là công ty TCL Communications của Trung Quốc. Năm ngoái, BlackBerry đã ký thỏa thuận nhượng quyền thương hiệu cho TCL để TCL sử dụng tên BlackBerry cho những sản phẩm smartphone mới. Sau đó, BlackBerry, công ty có trụ sở ở Toronto, Canada, chỉ còn tập trung vào lĩnh vực phần mềm.

Let's block ads! (Why?)

Những bộ ảnh nóng – Phần 439

[unable to retrieve full-text content]

Ngắm những bộ ảnh nóng, những cô gái đẹp xuất hiện mỗi ngày trên TamDiem.

Smartphone Nokia trở lại, Việt Nam có tên trong 15 thị trường đầu tiên

Việt Nam là một trong 15 thị trường đầu tiên được HMD Global sẽ bán ra sản phẩm trong lần trở lại của Nokia.

HMD Global, công ty Phần Lan đang nắm giữ bản quyền thương hiệu Nokia, vừa chính thức ra mắt ba mẫu smartphone Android giá rẻ gồm Nokia 3, Nokia 5 và Nokia 6 tại Hội nghị Di động Thế giới (MWC) 2017, đang diễn ra ở Barcelona, Tây Ban Nha.

Cùng sự kiện trên, trên trang Nokiapoweruser đã cập nhật danh sách 15 quốc gia và vùng lãnh thổ sẽ là những thị trường đầu tiên mà HMD Global sẽ bán ra sản phẩm trong lần trở lại này của Nokia. Cụ thể, ngoài Việt Nam, 14 quốc gia và vùng lãnh thổ còn lại gồm Nga, Ấn Độ, Tây Ban Nha, Pháp, Đức, Anh, Đài Loan, Hồng Kông, Malaysia, Philippines, Ba Lan, Nam Phi, Phần Lan và Ukraina.

Trong ba mẫu smartphone được HMD Global giới thiệu tại MWC 2017, chiếc Nokia 6 là smarphone cao cấp nhất, khi sở hữu màn hình lớn nhất 5,5 inch Full HD, độ phân giải Full HD (1920 x 1080), bộ vi xử lý tầm trung Snapdragon 430 của Qualcomm, đi kèm là bộ nhớ RAM 3GB, ổ cứng lưu trữ 32GB, hỗ trợ khe cắm thẻ nhớ ngoài.

Máy được trang bị camera trước 8 MP với ống kính góc rộng, tính năng tự động lấy nét, camera sau 16 MP có đi kèm đèn flash kép. 

Thân máy Nokia 6 được làm bằng kim loại, các đường viền được cắt kim cương trông khá sang trọng, cảm giác cầm máy cũng khá dễ chịu và bền chắc cho sản phẩm.

Ngoài bản thông thường, HMD Global cũng giới thiệu phiên bản Nokia 6 Arte Black, với bộ nhớ RAM nâng cấp lên 4 GB và ổ cứng 64 GB. Phiên bản thông thường với các màu đen, bạc, xanh, đồng và sẽ được bán ra với mức giá 242 USD, trong khi phiên bản đen bóng Arte Black cao cấp hơn sẽ có giá 315 USD.

Smartphone Nokia trở lại, Việt Nam có tên trong 15 thị trường đầu tiên 1

Nokia 6

Kế tiếp là smartphone Nokia 5, được xem là phiên bản thu nhỏ của Nokia 6 cả về kích thước lẫn cấu hình. 

Nokia 5 cũng sở hữu lớp vỏ và khung viền bằng kim loại, được thiết kế với màn hình rộng 5,2 inch, độ phân giải HD (1280 x 720), bộ vi xử lý Snapdragon 430 tương tự Nokia 6, tuy nhiên bộ nhớ RAM chỉ còn 2 GB và ổ cứng lưu trữ 16 GB, hỗ trợ khe cắm thẻ nhớ ngoài. Máy sở hữu camera sau là 13 MP, còn camera trước là 8 MP. Pin của Nokia 5 có dung lượng 3.000 mAh.

Cũng như Nokia 6, cảm biến vân tay được tích hợp vào nút Home vật lý ở mặt trước Nokia 5 và đồng thời cũng chạy Android 7.1.1 Nougat.  Điểm khác biết dễ thấy là cùng được làm bằng nhôm, tuy nhiên phần viền máy không được cắt kim cương như Nokia 6, thay vào đó phần viền được làm bo vào thân máy cho cảm giác liền mạch hơn.

Nokia 5 được bán với giá  199 USD với các màu xanh, bạc, đen và đồng.

Smartphone Nokia trở lại, Việt Nam có tên trong 15 thị trường đầu tiên 2
Nokia 5

Cuối cùng là smartphone Nokia 3. Do là phiên bản giá thấp nhất nên máy cũng có cấu hình thấp nhất trong bộ ba. Sản phẩm chỉ được thiết kế bằng vỏ nhựa polycarbonate, chỉ phần viền được làm bằng nhôm. 

Nokia 3 sở hữu màn hình 5 inch với độ phân giải HD (1280x720), bên trong là bộ vi xử lý lõi tứ MediaTek 6737, bộ nhớ RAM là 2 GB, ổ cứng lưu trữ 16 GB, hỗ trợ khe cắm thẻ nhớ ngoài. Mặt trước và mặt sau của sản phẩm đều là camera phụ 8 MP.

Nokia 3 được bán với giá 147 USD, bao gồm các màu xanh, bạc, đen và đồng. 

HMD Global cho biết, cả ba smartphone Nokia trên sẽ được hãng bán ra thị trường vào quý 2/2017.

Smartphone Nokia trở lại, Việt Nam có tên trong 15 thị trường đầu tiên 3
Nokia 3

Đáng chú ý nhất, tại buổi giới thiệu 3 smartphone trên, HMD Global còn “hồi sinh” lại mẫu điện thoại di động nổi tiếng một thời - Nokia 3310 (được ra mắt vào năm 2000) và là một trong những chiếc điện thoại bán chạy nhất của hãng điện thoại Phần Lan, với 126 triệu máy đã được bán trên toàn cầu. 

Nokia 3310 mới sở hữu nhiều phiên bản với vỏ màu bắt mắt, màn hình LCD màu lớn 2,4 inch, độ phân giải 320x240, sở hữu camera 2 megapixel hỗ trợ khe cắm thẻ nhớ ngoài và đặc biệt là cùng trò chơi rắn săn mồi phiên bản hiện đại hơn. Chiếc điện thoại cơ bản này hoạt động trên nền tảng Series 30+ của Nokia. Nokia 3310 vẫn giữ được đặc tính pin lâu với thời lượng pin chờ lên tới một tháng và thời gian đàm thoại liên tục trong 22 giờ.

Sản phẩm này cũng được bán ra trên toàn cầu vào quý 2/2017 với giá 52 USD.

Smartphone Nokia trở lại, Việt Nam có tên trong 15 thị trường đầu tiên 4

Let's block ads! (Why?)

Kỳ Duyên chi hơn 40 triệu đồng sắm ốp điện thoại 'xịn'

[unable to retrieve full-text content]

Kỳ Duyên chi hơn 40 triệu đồng sắm ốp điện thoại Hoa hậu thể hiện độ chịu chơi khi ốp điện thoại cũng phải dùng hàng hiệu Louis Vuitton.

Có thai với chồng mà tôi vẫn còn 'nguyên vẹn'

Tôi và chồng kết hôn khi tôi 26 tuổi còn anh 29 tuổi, chúng tôi quen qua mạng nên có lẽ đó là sai lầm khi lấy chồng mà không tìm hiểu rõ, chỉ thấy anh hiền, theo đạo Phật, có học hành đàng hoàng nên tôi cưới. Lúc chấp nhận cưới anh tôi chỉ nghĩ vì yêu thương chứ không biết rõ nguồn gốc hay cha mẹ gia đình anh ra sao. Cả cuộc đời anh chỉ biết học, niệm Phật, đàn hát. Anh học giỏi, ít trải đời bởi vậy tôi thích nên cưới. Anh là người Bắc, tôi là con gái miền Nam, ngay từ đầu gia đình anh không ưng tôi. Sau khi cưới, cha mẹ anh dặn tôi phải lo lắng cho anh.

Đêm tân hôn anh không làm gì được vì tôi thấy có vẻ anh trong tình trạng "trên bảo dưới không nghe", tôi cũng nghĩ thôi kệ, không được lúc này thì lúc khác. Sau đó anh sang Hàn học, một tháng sau đón tôi sang ở cùng. Trong thời gian sống ở đây, tôi nghe thấy mẹ chồng gọi điện dặn anh giữ tiền, rồi trách móc tôi không gọi điện tâm sự với mẹ, không lo lắng cho mẹ chồng, thấy dâu người ta lo cho mẹ chồng còn cô con dâu này không lo gì cả. Thế mà trước mặt tôi mẹ lại nói những lời yêu thương, tôi không biết đâu là thật đâu là giả. Rồi mâu thuẫn xảy ra giữa vợ chồng tôi vì gia đình chồng. Chúng tôi cãi nhau, chửi bới, đánh nhau liên tục cũng vì gia đình chồng. Chị chồng nói với anh những lời xúc phạm tôi, trong khi tôi không hề tiếp xúc với họ nhiều.

Kể từ khi cưới anh cũng không có nhu cầu và tôi vẫn còn "nguyên vẹn". Anh ăn chay, quyết không ăn thịt cá. Chỉ có một đêm anh thử quan hệ với tôi nhưng không thể làm tôi mất đời con gái mà tôi lại vẫn dính bầu. Anh ở phòng thí nghiệm từ 7 giờ sáng 11 giờ đêm, sức khỏe tôi yếu không dậy nấu ăn nổi vì quá lạnh. Tôi bắt đầu buồn và khóc thì anh về lầm bầm, tôi uất quá la lớn thì anh xưng mày tao và đòi đập tôi. Tôi thất vọng, khóc, đau bụng dữ dội, nói anh đưa đi bệnh viện thì anh nói giờ này bệnh viện không mở cửa.

Tối đó tôi vì lạnh mà đau họng, đau quá khóc cả đêm thì anh vẫn thản nhiên ngủ ngon. Lúc đó tôi nhớ mẹ lắm, chỉ muốn về TP HCM thôi. Sáng hôm sau tôi đi khám thai, bác sĩ nói thai yếu và kết luận trứng trống, tôi bay về TP HCM để tìm thầy chữa nhưng cũng vậy. Anh thấy thế bảo phá thai rồi bỏ thai đi. Tự dưng lòng tôi đau nhói, sao anh lại ác thế?

Trong thời gian tôi sẩy thai, mẹ chồng phát bệnh tâm lý không ăn không uống. Anh về dẫn mẹ đi cúng bái nhưng cũng không vào TP HCM thăm tôi. Chúng tôi sống xa nhau đã một năm, không con cái, không quan hệ, đợt rồi anh về Bắc tôi cũng ra thăm anh, dẫn anh đi khám, bác sĩ nói anh bị tinh trùng yếu. Tôi càng cảm thấy mệt mỏi thì anh cũng chẳng cần quan tâm, bay về Hàn luôn. Liệu tôi có nên dừng cuộc hôn nhân tại đây không? Trong lòng tôi rất oán hận gia đình chồng và chồng. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Let's block ads! (Why?)

Đêm nào tôi cũng phải dùng thuốc mới ngủ được

Tôi 24 tuổi, tốt nghiệp đại học được một năm, đang ở quê dưỡng bệnh và chờ xin việc khác. Tôi bị mất ngủ khoảng 2 năm nay, đã chữa nhiều phương pháp nhưng không khỏi, bệnh tôi diễn biến từ nặng đến nhẹ, nay thì mất ngủ hoàn toàn, phải phụ thuộc vào thuốc tây mới ngủ được. Tôi đang điều trị tại Bệnh viện Tâm thần TP HCM nhưng bệnh vẫn chưa tiến triển, thuốc đã dùng được 7 tháng, bác sĩ bảo khi nào tôi ngủ đều sẽ cai thuốc từ từ.

Tình trạng của tôi hôm ngủ được hôm lại không, nếu hôm nào lo lắng hay suy nghĩ nhiều là không ngủ được. Tôi rất sợ bệnh không khỏi và phải uống thuốc suốt đời. Thật ra mọi người nghĩ mất ngủ là một bệnh nhẹ nhưng nếu mắc phải bệnh này rồi mới hiểu nó kinh khủng như thế nào. Mỗi sáng ra, khi không ngủ được, đầu óc tôi đau nhức, toàn thân mệt mỏi, không làm được việc gì. Mất ngủ nhiều làm mặt tôi hốc hác, xám xịt. Bạn trai luôn chê bai tôi xuống sắc làm tôi thêm tủi thân, rồi tôi đi khám, nhiều người nói bệnh này phải uống thuốc suốt đời làm tôi thêm hoảng loạn. Tôi viết tâm sự này mong mọi người ai đã và đang mắc căn bệnh này cho một lời khuyên để chữa hoặc cách sống chung với bệnh nếu không chữa được. Cảm ơn mọi người đã đọc tâm sự của tôi.</span>

Nguyệt

Let's block ads! (Why?)

Sau 22 năm yêu nhau, vợ nói chán tôi và ngoại tình với người khác

Tôi và vợ bằng tuổi, chúng tôi có một mối tình thật đẹp, gần nhà nhau, học chung từ cấp 3 đến hết đại học, lúc nào cũng quấn lấy nhau mặc cho tình yêu bằng tuổi thường hay cãi cọ, giận hờn vu vơ. Ra trường được 3 năm, chúng tôi đánh dấu 10 năm yêu nhau bằng một lễ cưới thật giản dị, đầm ấm trong sự ngưỡng mộ của bạn bè về sự thuỷ chung và bền bỉ của tình yêu. Năm nay là năm thứ 12 chúng tôi chung sống và là năm thứ 22 yêu nhau. Chúng tôi có 2 con, một trai một gái đều rất ngoan và xinh xắn. Em là cán bộ nhà nước, tôi là dân ngân hàng, hộ khẩu Hà Nội, công việc ổn định, tuy không phải đại gia nhưng cuộc sống gia đình đủ đầy, không thiếu thốn. Tôi đã rất tự hào và hãnh diện về gia đình nhỏ của mình. Cuộc sống tưởng chừng như lý tưởng đấy bỗng chốc bị huỷ hoại vì lý do mà trước đây có chết tôi cũng không bao giờ dám tin: em phản bội tôi.

Cách đây khoảng một năm tôi bắt đầu thấy thái độ của em đổi khác. Em thường xuyên cáu gắt, lạnh nhạt với tôi mặc dù như mọi lần tôi vẫn luôn chủ động làm lành. Em thờ ơ với cuộc sống vợ chồng, không có nhu cầu gần gũi tôi. Em sử dụng điện thoại lén lút, đặt pass và không cho ai động vào máy. Rồi em tìm đến lớp thể dục đều đặn mỗi ngày sau giờ làm, mỹ phẩm trang điểm cũng nhiều lên dù trước đây rất giản dị. Em rất khó chịu khi đi cùng tôi, viện đủ lý do để từ chối. Tôi đã tìm mọi cách để đưa gia đình về trạng thái cân bằng từ việc thường xuyên hơn đưa cả nhà đi du lịch để hâm nóng tình cảm, sửa sang lại phòng ngủ của hai vợ chồng hay hy sinh nhiều sở thích cá nhân, thay đổi thời gian biểu sinh hoạt cá nhân để lo toan chăm sóc gia đình, miễn để em vui và gia đình lại được như ngày xưa. Vậy mà em vẫn thế, lạnh lùng không cảm xúc, trong mắt em tôi như người xa lạ, thậm chí không tồn tại.

Đến lúc này tôi vẫn không mảy may suy nghĩ em phản bội mình, bởi niềm tin của tôi với em là vô cùng lớn. Nhưng nỗi hoài nghi trong tôi cũng bắt đầu lớn dần, chẳng lẽ những mâu thuẫn đơn giản trong cuộc sống lại làm em bực bội đến thế? Những việc tôi thay đổi, chấp nhận hy sinh để gia đình vui vẻ em lại không nhìn thấy? Đã vài lần tôi quá bức xúc nói với em rằng không thể chịu đựng được cuộc sống như vậy nữa, nếu em không thể bình thường trở lại thì ta nên tìm cách giải thoát cho nhau. Tôi điếng người khi em sẵn sàng đồng ý ly dị không chút đắn đo lưu luyến và đổ lỗi rằng do tôi ép em đến bước đường cùng. Mỗi lần nói ly hôn là tim tôi lại đau nhói, chỉ muốn em đứng trước mất mát to lớn của cuộc đời mà thấy được cái gì cần làm, cần giữ. Nhưng không, tôi đã lầm, em sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tình cảm của em đối với tôi đã không còn, em đang say bên một người khác.

Hắn hơn em 4 tuổi, làm cùng cơ quan, còn là nhân viên dưới quyền em. Hắn không có gì nổi trội ngoài ăn nói lẻo mép và đểu cáng (theo nhận xét của em). Một người đã hai đời vợ thì quá nhiều kinh nghiệm để nắm được điểm yếu của phụ nữ cho dù em có là người cứng rắn và sống bằng lý trí. Em và hắn nhắn tin cho nhau hàng ngày. Ngày nào cũng như ngày nào, từ sáng sớm đến đêm, thậm chí rất nhiều đêm em không ngủ nhắn tin cho hắn. Em nhắn mọi lúc mọi nơi kể cả khi làm việc, ăn cơm, thậm chí hàng đêm nằm bên cạnh tôi em thể hiện sự nhớ nhung hắn mãnh liệt.

Khi cầm danh sách các cuộc gọi em nhắn và gọi cho hắn, tôi rụng rời chân tay, đầu óc choáng váng, muốn khóc mà không thể khóc được. Lần đầu tiên trong đời tôi trải qua cảm giác tồi tệ đến thế. Giờ thì tôi hiểu cảm giác tuyệt vọng của con người ta như thế nào khi niềm tin bị vụn vỡ. Tôi chỉ biết luống cuống phóng điên cuồng đến nhà một chị cùng cơ quan em để nhận được lời khuyên, rằng nếu như yêu vợ thì nên dừng ở đây, không cần biết thêm gì nữa, nói cho cô ấy thức tỉnh mà quay đầu, những gì chưa nhìn thấy sẽ đỡ đau đớn và dằn vặt mình về sau này. Còn với những gì tôi có trong tay, nếu cố tìm bằng chứng cụ thể về việc em ngoại tình, tôi cũng sẽ sớm được toại nguyện nhưng khi đó mất hết, tôi chắc chắn sẽ mất em.

Thú thực là tôi còn quá yêu em, ngay đêm đó đã nói chuyện mong em nhận ra lỗi lầm để sửa chữa và hướng gia đình đến con đường đi vốn có. Em vẫn nhất quyết chối tội, cho rằng mối quan hệ này chỉ là anh em thân thiết, rằng em buộc phải tâm sự với người ta, đó hoàn toàn do lỗi nơi tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi đánh em, những cái tát của tôi cũng không khác gì tôi tự tát vào mình, tôi còn đau hơn em gấp ngàn lần. Một tuần liền tôi không ngủ được cũng không ăn gì, người lả đi, chân tay run rẩy nhưng cũng không thấy đói thấy mệt. Cảm giác đau đớn đã đánh lừa phản ứng của cơ thể. Những ngày sau đó tôi sống trong dằn vặt và đau khổ, còn em vẫn giữ thái độ lạnh lùng của một người đang làm việc đúng, không ăn năn, hối hận.

Tôi nói với vợ sẽ tìm ra sự thật, cho dù việc đó có làm tôi đau thêm và em cũng sẽ phải gánh chịu những mất mát không hề nhỏ về uy tín danh dự và sự nghiệp nữa. Lúc này em mới bớt cứng đầu, em xin lỗi tôi, thừa nhận những việc em làm là không đúng, sau bao năm tôi mới thấy em khóc. Em xin tôi không cần tìm thêm thông tin gì nữa, bỏ qua tất cả để làm lại từ đầu, em sợ ảnh hưởng đến uy tín, danh dự và sự nghiệp của em và cả của hắn nữa. Tôi chấp nhận với 2 điều kiện: em phải ngay lập tức chấm dứt quan hệ tình cảm đó và quay trở lại hàn gắn hạnh phúc gia đình, trong đó có tình yêu với tôi. Tưởng chừng như mọi chuyện êm đẹp, vậy mà em lại làm tôi đau thêm. Điều kiện thứ nhất em chấp nhận, không gọi không nhắn tin không liên quan đến công việc với hắn nữa. Nhưng điều kiện thứ hai em chỉ làm được một nửa, em thẳng thắn nói rằng từ lâu không còn chút tình cảm gì với tôi nên chấp nhận sống vì các con và vì chính uy tín danh dự, sự nghiệp của em.

Đầu óc tôi trống rỗng, không thể tập trung làm việc gì được, lúc nào cũng đi tìm câu hỏi vì sao em lại nỡ đối xử với tôi như vậy. Tôi tạm tin em không quan hệ qua lại với hắn nhưng vẫn không lý giải nổi tại sao em lại cạn tình cạn nghĩa. Điều này thôi thúc tôi phải tìm hiểu bằng được nguyên nhân. Thông qua một số anh em bạn bè giúp đỡ, tôi tìm thêm được khá nhiều bằng chứng khẳng định em phản bội tôi và hơn nữa em vẫn tiếp tục gặp gỡ hắn sau giờ làm. Tôi đã đi đến tận cùng nỗi đau, lang thang chẳng biết đi đâu nữa, đi đến đâu cũng bắt gặp những kỷ niệm. Tôi đau đớn, giằng xé, cảm xúc hỗn độn. Tôi quyết định ly thân một thời gian, sống một mình vì không nỡ nhìn cảnh hai đứa trẻ chia lìa nhau, chúng hồn nhiên không có tội gì cả, đứa lớn cũng cảm nhận được một cơn bão tố đang ập đến gia đình nhỏ bé này, nó trở nên lầm lì ít nói.

Tôi rất hận nhưng còn yêu em rất nhiều, tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người cha là đưa con đi học, đi chơi, mỗi lần như vậy tôi lại lén nhìn trộm xem em thay đổi như thế nào. Lần nào cũng chỉ mong em nghĩ lại, chạy đến ôm tôi, kéo tôi lại, nhưng tôi chỉ nhận lại là sự lạnh lùng từ em. Tôi chẳng biết phải làm gì bây giờ nữa, làm thế nào để em nhận ra tình yêu mù quáng kia mà dứt tình với hắn? Nếu em nhất quyết theo hắn thì làm như thế nào để tôi có thể quên được em bây giờ? Tôi có nên nói ra để ít nhất gia đình hắn, vợ hắn biết và ngăn cản mối quan hệ bất chính này không? Có nên nói với tổ chức cơ quan em để ngăn cản chuyện này? Hay tôi đi thật xa, bỏ lại tất cả để cố quên em đi, nhưng còn các con tôi, còn bố mẹ tôi và cả công việc nữa thì sao? Mẹ đã khóc rất nhiều khi biết chuyện và lo lắng cho tôi. Tâm trạng tôi đang rối bời, cần sự sẻ chia giúp đỡ, tôi cần lời khuyên chân thành, mong các bạn giúp tôi.

Định

Let's block ads! (Why?)

Việt Nam sẽ phạt YouTube vì vi phạm quy định quảng cáo

Theo cơ quan quản lý, đến thời điểm hiện tại, Youtube vẫn chưa thực hiện thủ tục thông báo mà đã thể hiện các nội dung quảng cáo.

Trước đề nghị của Bộ Thông tin và Truyền thông về chấn chỉnh lại hoạt động quảng cáo, Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch đã có văn bản khẳng định, sẽ kiểm tra và xử phạt YouTube do không thực hiện quy định về quảng cáo đối với các trang thông tin điện tử xuyên biên giới.

Cụ thể, văn bản của Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch cho biết, việc quản lý hoạt động và kiểm tra nội dung thông tin trên trang thông tin điện tử xuyên biên giới thuộc quản lý của Bộ Thông tin và Truyền thông, do vậy, các nội dung nói xấu, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước tại các clip đăng tải trên trang YouTube như phản ánh cần được Bộ Thông tin và Truyền thông ngăn chặn, phát hiện và xử lý kịp thời.

Về hoạt động quảng cáo trên trang thông tin điện tử xuyên biên giới, theo Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch, căn cứ quy định tại khoản 2 điều 14 Nghị định 181/2013/NĐ-CP của Chính phủ, trong trường hợp trang thông tin điện tử xuyên biên giới có phát sinh doanh thu quảng cáo tại Việt Nam, phải thực hiện thủ tục thông báo bằng văn bản về “tên, địa chỉ của người kinh doanh dịch vụ quảng cáo được uỷ quyền thực hiện dịch vụ quảng cáo;ngành nghề kinh doanh chính của người kinh doanh dịch vụ quảng cáo ở Việt Nam được uỷ quyền thực hiện dịch vụ quảng cáo”.

Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, YouTube vẫn chưa thực hiện thủ tục thông báo, mà đã thể hiện các nội dung quảng cáo.

Do vậy, Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch sẽ tiến hành kiểm tra và xử phạt hành vi không thông báo theo quy định tại khoản 1 điều 55 Nghị đinh 185/2013/NĐ-CP của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hoá, thể thao, du lịch, quảng cáo.

Bộ này cũng đề nghị Bộ Thông tin và Truyền thông tiến hành rà soát và cung cấp các trang thông tin điện tử xuyên biên giới có văn phòng đại diện tại Việt Nam, để Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch yêu cầu thực hiện thủ tục thông báo theo đúng quy định.

Trước đó, Bộ Thông tin và Truyền thông đã phát hiện hàng loạt clip video có nội dung bôi xấu, xuyên tạc lịch sử, kích động thù hằn dân tộc... trên YouTube, Facebook, vi phạm pháp luật Việt Nam.

Thậm chí, trước và trong khi các video này được phát, nhiều hình ảnh quảng cáo của một số nhãn hàng lớn, có thương hiệu ở Việt Nam cũng xuất hiện.

Let's block ads! (Why?)

Chính phủ “thúc” tiến độ thoái vốn tại VNPT

Tính đến hết năm 2016, VNPT đã thoái 602 tỷ đồng/2.002 tỷ đồng tổng giá trị vốn đầu tư trên sổ sách. Tổng giá trị thu về là 1.044 tỷ đồng, bằng 174% so với tổng giá trị vốn đầu tư trên sổ sách của VNPT.

Phó thủ tướng Vương Đình Huệ vừa có ý kiến chỉ đạo về giải pháp đẩy nhanh tiến độ thoái vốn tại các doanh nghiệp đã niêm yết của Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT).

Cụ thể, Chính phủ giao Bộ Tài chính nghiên cứu đề xuất, kiến nghị của Bộ Thông tin và Truyền thông đối với trường hợp thoái vốn tại Công ty Cổ phần Khách sạn Bưu điện Khánh Hòa (P&T Hotel) để sửa đổi, bổ sung Nghị định số 91/2015/NĐ-CP ngày 13/10/2015 của Chính phủ về đầu tư vốn nhà nước vào doanh nghiệp và quản lý, sử dụng vốn, tài sản tại doanh nghiệp cho phù hợp với thực tế thoái vốn tại các doanh nghiệp.

Bộ Thông tin và Truyền thông chỉ đạo VNPT căn cứ nghị định sửa đổi, bổ sung Nghị định 91/2015/NĐ-CP để thực hiện thoái vốn tại P&T Hotel, bảo đảm lợi ích của Nhà nước và theo đúng quy định của pháp luật.

Thực hiện thoái vốn tại Công ty Cổ phần Xây lắp và phát triển dịch vụ Bưu điện Quảng Nam (QTC), Công ty Cổ phần Hacisco (HAS), Công ty Cổ phần Điện nhẹ kỹ thuật viễn thông (LTC) theo quy định hiện hành.

Trường hợp thoái vốn tại QTC, HAS, LTC theo phương thức khác hiệu quả hơn so với phương thức hiện hành, Bộ Thông tin và Truyền thông so sánh, đánh giá để báo cáo Thủ tướng Chính phủ xem xét, quyết định.

Trước đó, báo cáo của VNPT cho biết, tính đến hết năm 2016, VNPT đã thoái 602 tỷ đồng/2.002 tỷ đồng tổng giá trị vốn đầu tư trên sổ sách. Tổng giá trị thu về là 1.044 tỷ đồng, bằng 174% so với tổng giá trị vốn đầu tư trên sổ sách của VNPT.

VNPT đang tiếp tục thực hiện thoái vốn tại 16 danh mục theo phương thức tích tụ, thực hiện thoái vốn tại 36 danh mục theo phương thức thoái vốn trực tiếp (khớp lệnh, thỏa thuận, đấu giá, sáp nhập, giải thể).

Tuy nhiên, theo VNPT, việc triển khai tại các đơn vị này khá khó khăn, tập đoàn đã thực hiện thủ tục công bố bán cổ phần nhiều lần nhưng chưa có nhà đầu tư nào quan tâm.

Let's block ads! (Why?)

Tôi sợ quá khứ bị phản bội lại diễn ra

Tôi đã trải qua mối tình đẫm nước mắt với một người đàn ông mà bản thân cho là anh sẽ đi cùng mình đến hết cuộc đời vào 4 năm trước. Thế nhưng nỗi đau ngày ấy vẫn còn âm ỉ trong tôi cho đến tận hôm nay. Ngày ấy tôi trẻ dại, ở tuổi thanh xuân mơn mởn tôi gặp anh, để rồi anh cho tôi hay tin anh có con với người yêu cũ trong khi vẫn ở bên tôi mỗi ngày. Ngày đó tôi đã đau đớn chấp nhận để anh trở về làm tròn chữ trách nghiệm của người đàn ông. Giờ đây, ở bên tôi đã có người đàn ông mới, anh rất thương tôi, nhưng độ tuổi đã ngoài 30 anh yêu thương chiều chuộng tôi có giới hạn. Tôi tuy tình cảm vẫn chưa đến độ mặn nồng nhưng đã xác định anh sẽ là người mình muốn tiến xa hơn một người yêu.

Hình như tạo hóa đang trêu ngươi hay thử thách khi tôi biết được anh và người yêu cũ vẫn qua lại với nhau, có lẽ là ở mức độ có giới hạn và lý do công việc. Câu hỏi đặt ra là: 2 người họ không cùng công ty, hoàn toàn có thể độc lập với nhau về công việc và tại sao mọi thứ lại diễn ra sau lưng tôi?  Chắc mọi người sẽ hỏi tôi không tin anh à? Tại sao tôi không thẳng thắn với anh? Câu trả lời là: "Anh là người có tự trọng, sẽ không làm những việc trái đạo đức". Nhiều lần tôi nhắc anh về vấn đề này và nhận thấy anh có để tâm. Giờ tôi không muốn những suy nghĩ ghen tuông vô căn cứ làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của mình nhưng nói đi phải nói lại, tôi sợ chuyện cũ tái diễn vì người ta vẫn có câu "lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy". Phần nữa, tôi là phụ nữ nhưng lại rất sợ phụ nữ, vì chị ta tuy có người yêu mới rồi nhưng vẫn còn tình cảm với anh rất nhiều, chính vì thế mà tôi sợ, không phải sợ vì bản thân yếu kém hơn thiệt mà sợ vì tôi từng quá đau rồi.

Tôi đang bị ám ảnh, muốn xin ý kiến các bạn để có cách giải quyết tốt nhất, thoát khỏi vòng luẩn quẩn này. Tôi là người ít nói, tuyệt đối chưa từng to tiếng nếu có tránh cãi nên rất mong có được lời khuyên ổn thỏa và thông minh giúp bảo vệ hạnh phúc của mình. Chân thành cảm ơn.

Hoa

Let's block ads! (Why?)

Trước cưới 4 ngày anh hủy hôn với tôi vì người con gái khác

Tôi là một cô gái tự lập, tuy không xinh đẹp nhưng cũng được 6/10 điểm. Sau khi tốt nghiệp đại học Bách Khoa TP HCM năm 2010, đi làm được 5 năm tại các công ty lớn thuộc TP HCM, tôi quyết định đi du học ngành môi trường ở Australia, mong muốn nâng cao kiến thức, tìm kiếm cơ hội cho mình ở nước ngoài. Tôi vốn mạnh mẽ, một mình trang trải việc học và cuộc sống, gia đình làm nông thuộc một tỉnh miền Tây, nhà đông con nên ba má và anh chị cũng không giúp được gì nhiều cho tôi. Tháng 2/2016 tôi đặt chân đến đất nước mình du học ngày một mình xách va ly ra đi tôi tự nhủ phải thành công mới quay về.

Tháng 6/2016 tôi gặp anh, một người con trai đất Bắc, anh đã sang đây từ năm 13 tuổi, tính đến nay đã 17 năm. Lúc đầu tôi liên hệ với anh vì muốn học lái xe, và thi lấy bằng lái bên đó. Với số tiền tiết kiệm ít ỏi, tôi muốn mua một chiếc xe để đi lại, vì thế qua giới thiệu của bạn bè tôi nhờ anh giúp. Anh dạy lái xe cho tôi rất nhiệt tình, là một người con trai miền Bắc nhẹ nhàng và chu đáo, tuy chỉ là thầy giáo dạy lái xe cho học viên nhưng tôi cảm nhận anh quan tâm, lo lắng cho mình rất nhiều. Rồi chuyện gì đến đã đến, vào một ngày mùa đông giá lạnh, tại điểm cực Nam của đất nước, chúng tôi đã yêu nhau. Từ sau ngày ấy, anh đưa tôi đi du lịch khắp nơi, chỉ cho tôi những điều anh biết về đất nước ấy, tình yêu của chúng tôi thật sự đã rất tuyệt vời.

Nếu mọi thứ cứ êm đềm trôi qua thì tôi đã không viết tâm sự của mình lên đây. Anh thất nghiệp, cuộc sống rơi vào khó khăn trong khoảng tháng 8/2016. Lúc ấy, một mình tôi ở bên cạnh anh, cho anh mượn tiền để xoay xở cuộc sống, trả tiền thuê nhà, cùng anh vạch ra rất nhiều dự định cho tương lai. Tôi đã nghĩ tình yêu này không gì có thể phá vỡ được, nhưng hóa ra không phải. 9/2016, tôi phát hiện mình đã mang thai, anh vui mừng khôn tả, chủ động gọi về gia đình ở Việt Nam để bàn bạc việc cưới xin. Tôi lo lắng lắm vì gia đình chưa biết chuyện gì, mọi chuyện tôi tùy anh lo liệu.

Tháng 10/2016 anh bay về nước trước, tôi ở lại bên này vì còn kỳ thi quan trọng trong năm nay. Thời gian đầu anh về, chúng tôi vẫn liên lạc thường xuyên với nhau, gia đình anh, đặc biệt là má anh rất vui khi biết chúng tôi có em bé, mọi người đã xuống nhà tôi dạm ngõ và bỏ trầu. Đùng một cái, ở bên này tôi bị sẩy thai. Ngày tôi báo tin cho anh cũng là ngày đau nhất, anh đã khóc như một đứa trẻ vì mất đi đứa con. Tôi thương anh nên cố vượt qua nỗi đau, an ủi nhau, sau khi cưới chúng tôi sẽ có những đứa con khác.

Anh về Việt Nam tháng 10 thì tháng 11 tôi cũng đáp máy bay về nước. Ngày đầu tiên trở về, tôi đã biết có sự hiện diện của cô gái khác trong mối quan hệ của chúng tôi. Ngày 19/11 là ngày vu quy của tôi thì ngày 15/11 anh đòi hủy đám cưới. Lý do anh đưa ra cực kỳ khôi hài, rằng anh bị yếu sinh lý, sau này khó có con. Lúc đó vì yêu anh nên tôi năn nỉ hết lời, rằng tôi sẽ cùng anh đi chữa trị. Nhưng anh lại xé nát trái tim tôi bằng câu nói: "Anh không còn tình yêu với em nữa, giờ vẫn cưới vì tình nghĩa". Anh không muốn tôi và gia đình phải xấu hổ với hàng xóm láng giềng, chúng tôi vẫn đám cưới, nhưng sau đám cưới đường ai nấy đi, quay lại Australia, tôi và anh kẻ Bắc người Nam, sau này tôi sẽ nói với gia đình là tôi đã ly dị anh.

Vì gia đình, tôi chấp nhận đề nghị của anh với mong muốn sau đám cưới vợ chồng gần gũi thì anh sẽ suy nghĩ lại, sẽ yêu tôi như ngày xưa. Đám cưới diễn ra bình thường, anh vẫn diễn vai chú rể, thề hứa, hôn tôi trong ngày vui trước mặt mọi người. Đêm tân hôn, tôi một mình trong nước mắt, anh không đụng vào tôi mà cả đêm nhắn tin với cô ta. Ngày hôm sau, anh bỏ tôi đi, cả ngày ở bên người tình, tối cũng không về nhà. Tôi kể hết chuyện với má anh, rồi sau khi tìm hiểu tôi biết được sự thật. Cô gái ấy và anh quen biết nhau trên mạng xã hội đã được 3 năm, nhưng vì hai người ở hai đất nước nên họ chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè. Ngày anh về nước, hai người họ gặp nhau, những ngày tôi còn ở bên kia anh đã tìm đến cô ấy như một sự an ủi để vượt qua nỗi đau mất con. Họ yêu nhau từ lúc nào tôi cũng không biết nữa.

Sau đám cưới, tôi thành kẻ đến sau trong chuyện tình của họ, tôi vào vai một đứa con gái vì tiền mà bỏ con của mình, tôi là tất cả sự xấu xa trong mắt anh. Anh nói giữa chúng tôi đã có thỏa thuận là sau đám cưới không còn liên quan gì đến nhau nữa. Chúng tôi chưa đăng ký kết hôn nên không ràng buộc gì về pháp luật. Hiện giờ, người anh muốn lấy làm vợ là cô gái ấy. Lúc đầu, cô ấy không hề biết đến sự có mặt của tôi, tôi lấy số điện thoại và nhắn tin nói cho cô ấy biết thì bị anh mắng chửi không thương tiếc, còn bóp cổ tôi. Người đàn ông tôi từng yêu hết lòng giờ như một con người hoàn toàn khác, tôi tội nghiệp cô gái kia, có thể cô ấy chưa biết con người thật của anh, những lời đường mật anh dành cho cô thì làm sao cô không ngả vào lòng cho được.

Giờ tôi phải làm sao? Nếu tôi im lặng thì một người con gái nữa có thể sẽ giống như tôi, yêu nhầm người. Nếu tôi nói ra thì anh hăm dọa sẽ không để cho tôi yên. Các bạn hãy cho tôi lời khuyên.

Dương

Let's block ads! (Why?)

Tôi không nghĩ trong mắt vợ mình lại là người đê tiện đến thế

Tôi là người chồng tồi tệ trong bài viết mà vợ tôi gửi đến tòa soạn vài ngày trước. Sau khi bài được đăng lên, tôi cũng không hề biết mà gia đình tôi có người đọc được đã phản ứng dữ dội với cô ấy (tất nhiên là họ không nói cho tôi biết, sợ tôi sẽ điên lên mà làm gì có hại cho vợ). Tuy nhiên, do quá sợ hãi và hoảng loạn, cô ấy đã mang con bỏ đi hôm qua rồi. Đến lúc đó, gia đình mới nói cho tôi biết lý do cô ấy bỏ đi. Thật sự, lúc đầu tôi rất tức giận khi cô ấy mang chuyện nhà lên đây để rêu rao, nhưng sau khi cô ấy mang con đi, tôi mới thật sự nhận ra khoảng trống vợ để lại quá lớn.

Tôi biết mọi người đang nhìn tôi như một kẻ bệnh hoạn, đê tiện và khốn nạn nhưng tôi không nghĩ mình tồi tệ đến thế trong mắt vợ. Có thể tôi đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến cảm xúc của mình mà quên đi cảm xúc của vợ. Tôi đã quá giận cô ấy khi để mình chịu nhục với cơ quan nên mới có những hành xử thiếu tình người như vậy. Giờ cả hai bên nội ngoại không biết cô ấy ôm con đi đâu, tôi chỉ sợ cô ấy cùng quẫn quá mà làm điều dại dột nên chia sẻ lên đây mong cô ấy đọc được mà quay về. Tôi đang rất đau khổ, sẽ ân hận cả đời nếu không gặp lại mẹ con cô ấy. Mong độc giả giúp đỡ, gọi vợ về giúp tôi. Tôi thật sự mong điều đó. Chân thành cảm ơn nhiều.

Let's block ads! (Why?)

Xin lỗi vì tôi đã ngoại tình nhưng không mong được tha thứ

Tôi viết ra tâm trạng này của mình dù biết rằng sẽ hứng chịu nhiều gạch đá của người đời nhưng phải viết ra cho nhẹ lòng. Tôi 30 tuổi, cái tuổi đáng ra là chín mùi của cuộc sống nhưng hiện chơi vơi lắm. Tôi yêu say đắm một người đàn ông có vợ con, chúng tôi vô cùng thoải mái trong cuộc sống hàng ngày. Bạn bè tôi và anh ai nhìn vào cũng biết hai đứa là một đôi đang yêu nhau. Bạn tôi cũng nhiều lần cảnh báo, khuyên tôi nên đề phòng người đàn ông có vợ này, nhưng tôi tự tin là mình không bị ai cản trở. Tôi không lệ thuộc vào anh về tiền bạc hay lợi dụng bất cứ cái gì. Tôi có công việc và cuộc sống ổn định, ở nhà thuê và đang chờ cơ hội để mua nhà. Từ lúc quen nhau đến nay đã 5 năm, thỉnh thoảng chúng tôi qua đêm ở khách sạn. Những lúc bên nhau tôi cảm thấy hạnh phúc, quên hết mọi lo toan của cuộc sống.

Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, vợ anh phát hiện mối quan hệ này, chị gọi điện gặp tôi để nói chuyện. Khi gặp nhau tôi vô cùng cảm phục chị vì chị nhẹ nhàng nói chuyện. Chị nói cảm thấy thương hại tôi, không một lời trách móc tôi hay chồng chị. Chị nói nếu hai người muốn đến với nhau sẽ đồng ý buông tay anh. Không phải chị hết yêu chồng mà vì yêu nên mới làm như vậy. Tình yêu của chị và chồng sẽ bỏ vào cái hộp chôn sâu trong lòng. Chị mời tôi dùng bữa sáng cùng, không biết sao lúc ấy tôi như trút bỏ được gánh nặng, hứa với chị là sẽ từ bỏ anh, gửi lời xin lỗi chị.

Sau ngày hôm đó tôi cảm thấy mình như đi giữa không trung mờ mịt, trong đầu nhiều câu hỏi lung tung. Tôi tự hỏi sao mình lại ngu ngốc quá. Cảnh kẻ thứ ba, rồi đánh ghen tôi chỉ đọc qua mạng xã hội nay nó lại rơi vào tôi. Tại sao tôi lại quen người đàn ông như thế? Anh gọi điện an ủi, trấn an tôi. Tôi hỏi anh có thương cho nghịch cảnh của tôi không? Rồi anh nghe tôi quyền rủa, trách hận. Chúng tôi vẫn là tình nhân của nhau một cách lén lút, liên lạc kín đáo hơn. Tôi oán anh, hận anh hại tôi, hận tôi kém cỏi. Trang cá nhân trên mạng xã hội tôi cũng khóa lại vì sợ ai đó vào xem rồi bình phẩm không hay, mỗi khi điện thoại reo tôi giật mình vì sợ cuộc gọi không mong muốn. Tại sao cả hai đều gây ra chuyện mà giờ mình tôi lại lo sợ và chịu đựng?

Nhiều đêm nằm một mình tôi thấy ghét bản thân, tại sao lại mất hết lý trí, vùi đầu vào chuyện không đâu để người ta xem thường. Tôi cảm thấy mình còn maiy mắn khi gặp vợ anh, một người vợ hiền lành và chịu đựng. Nếu là tôi, chắc không thể cư xử bình tĩnh được như chị. Còn anh, một người đàn ông tham lam, khi đến với tôi anh có nghĩ cho vợ con không? Vợ con anh ở đâu trong lúc tôi bên anh? Còn ngược lại, tôi ở đâu trong anh khi anh bên vợ con. Thật buồn cười cho sự đời. Nếu yêu nhau thật sự, anh bỏ vợ con để đến với tôi, liệu anh có bỏ tôi để đến với người khác không? Không ai biết trước được chuyện tương lai, rồi tôi và anh sẽ bị quả báo. Anh ác đức hay tôi ác đức, tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều như nhau. Hay tôi và anh sẽ biến khỏi cuộc đời này cho vợ con anh được yên?

Tôi hay đọc mục Tâm sự, mọi thứ đều có lý lẽ của nó nhưng không lý lẽ nào để biện minh cho kẻ ngoại tình hay kẻ thứ ba giống như tôi. Có những người như tôi mới có kẻ ngoại tình và ngược lại; nếu không có chúng tôi thì cuộc đời này chắc đẹp lắm đúng không? Tôi xin lỗi và không mong được tha thứ.

Loan

Let's block ads! (Why?)

Có nên cho vợ biết tôi hiểu rõ cô ấy đang quan hệ với ai

Tôi 31 tuổi, vợ 28 tuổi, quen nhau hơn 2 năm thì chúng tôi tiến tới hôn nhân và sau hai năm tiếp chúng tôi có con, giờ cháu được 2 tuổi. Thời gian còn tìm hiểu chúng tôi tâm sự tất cả các mối tình đã trải qua của cả hai, vì là thật lòng nên tôi kể hết những mối tình và kỷ niệm tình yêu cũ cho em nghe, em cũng vậy. Trong những người em có,có một người mà giờ vợ tôi thường xuyên nhắn tin tâm sự. Theo lời kể ngày xưa của vợ thì người đàn ông đó nhỏ hơn em một tuổi, quen nhau lúc em đi học nghề qua một người bạn. Em nói lúc đó người ấy đang tán tỉnh bạn thân của em, rồi cũng có ý với em nhưng em không có cảm tình. Tôi hoàn toàn tin tưởng vợ trong thời gian này mặc dù chúng tôi thỉnh thoảng bất đồng.

Do công việc tôi phải vào TP HCM làm một năm nay, còn vợ ở quê , khoảng 5 tháng tôi mới về nhà một lần. Tết vừa rồi về quê tôi có thấy tin nhắn của người cũ và vợ tôi trên điện thoại dù chỉ là vài câu hỏi han nhau. Tôi nói với vợ là không muốn 2 người liên lạc nữa, vợ nói chỉ hỏi han bình thường và hứa sẽ không thế nữa. Hết tết tôi tiếp tục vào Nam công tác. Rồi một ngày tôi lấy laptop của mình để vào mạng xã hội giải trí. Thông thường tôi chỉ vào bằng điện thoại. Trời xui đất khiến thế nào máy tính còn lưu tài khoảng mạng xã hội của vợ, từ đó tôi biết được vợ và người đàn ông kia thường xuyên nhắn tin với nhau. Cậu ta chưa có gia đình. Tuy tin nhắn chưa thể tình cảm rõ ràng nhưng qua cách xưng hô tôi nghĩ họ phát sinh tình cảm chính thức giờ chỉ còn là vấn đề thời gian. Giờ xưng hô là chị em, lúc thì xưng tên thân mật, cậu kia tỏ thái độ quan tâm con trai tôi và xưng là cậu.

Tin nhắn qua lại giữa 2 người vợ tôi thường xóa ngay khi trò chuyện kết thúc. Từ lúc phát hiện đến nay đã 3 ngày và ngày nào cũng trò chuyện vài lần, nhiều nhất là vào đêm khuya đến tận 12h. Trong các tin nhắn tôi thấy có nói về cuộc hẹn cà phê nhưng chưa chính thức thời gian. Tôi đang thực sự lo lắng cho hạnh phúc gia đình non trẻ, nếu không có gì tại sao lại mờ ám, xóa tin nhắn và lén lút tâm sự cùng nhau, rồi còn hẹn lúc nào rảnh điện thoại nói chuyện? Tôi không biết phải làm như thế nào, tiếp tục âm thầm theo dõi để vợ không còn chối cãi hay cho cô ấy biết mọi chuyện và bắt hứa không tái diễn nữa, đồng thời nói chuyện với người đàn ông kia để khỏi đổ bể hạnh phúc gia đình?

Mấy hôm nay tôi như người mất hồn, không làm được gì và không ngủ được để chụp tin nhắn làm bằng chứng (vì tìm được mật khẩu mạng xã hội của vợ nên tôi đăng nhập thêm vào thiết bị khác để xem). Vợ tôi còn hỏi cậu kia cách đổi mật khẩu vì có lần tôi nhắc đến cậu ta khi ngày đầu tiên phát hiện. Mong bạn đọc tư vấn cho tôi lời khuyên.

Nam

Let's block ads! (Why?)

Dép sục đi mưa được lăng xê tại Tuần lễ thời trang London

Mẫu dép sục đục lỗ chuyên dùng để đi mưa đã được "lột xác" với chất liệu lông và ngang nhiên song hành với loạt thiết kế áo váy sang chảnh của thương hiệu Christopher Kane.

ALAIA / Trí thức trẻ

Let's block ads! (Why?)

Từng bị chồng phản bội nên tôi không muốn hy sinh vì anh nữa

Vợ chồng tôi 35 tuổi, có 2 con trai gái đủ cả. Chúng tôi yêu nhau 5 năm rồi mới cưới nên hoàn toàn là do tình yêu. Trong gia đình, tôi là người có thu nhập cao hơn chồng nhưng trước đây hoàn toàn không bao giờ suy nghĩ về việc đấy, toàn tâm toàn ý lo lắng cho gia đình, con cái, đối với gia đình chồng cũng rất chu toàn. Tuy nhiên 2 năm trước anh ngoại tình, tôi đã viết đơn ly hôn nhưng chồng cầu xin tha thứ và tôi chấp nhận. 2 năm qua tôi theo dõi thì thấy chồng không hề có dấu hiệu gì cả, tôi tha thứ cho chồng nhưng hoàn toàn thay đổi suy nghĩ cũng như cách sống. Tôi không còn tập trung lo lắng nhiều cho gia đình nữa mà giải phóng bản thân, đầu tư hơn cho mình, giao phó nhiều việc gia đình cho chồng chứ không ôm đồm nữa. Chồng cũng rất hợp tác và động viên tôi không phải làm việc nhiều, nghỉ ngơi cho đầu óc thanh thản.

Đối với tôi, cuộc sống khi không phải hy sinh cho người khác nữa thật là thoải mái. Tuy nhiên gần đây có một việc khiến tôi suy nghĩ nhiều. Trước đây, mẹ chồng sống với anh chị chồng, vợ chồng tôi ra ngoài thuê nhà ở riêng. Mẹ chồng không hợp với chị dâu, tôi hoàn toàn hiểu rằng do ở cùng nhau nên mới nảy sinh nhiều vấn đề chứ chị dâu còn tốt và chăm chỉ hơn tôi nhiều. Trước giờ tôi vẫn rất tốt với nhà chồng, được mẹ chồng yêu quý nhưng do chúng tôi không ở cùng bà, thi thoảng gặp nhau nên mới như vậy. Chị dâu và mẹ chồng tôi liên tục xảy ra xung đột, chi gái chồng có ý bảo chúng tôi về ở với bà vì thương mẹ không vui vẻ khi ở với vợ chồng anh cả. Hiện bà và vợ chồng anh cả ở nhà của ông bà (bố chồng tôi đã mất). Nếu như là trước khi vợ chồng tôi có chuyện, tôi hoàn toàn có thể vui vẻ chấp nhận đề nghị này, nhưng giờ đây tôi không thấy thoải mái nếu phải ở với mẹ chồng, đây thực sự là tâm lý của tôi lúc này.

Tôi biết giữa mẹ chồng và con dâu không bao giờ là việc đơn giản, tôi đã phải chịu rất nhiều áp lực trong việc kiếm tiền nuôi gia đình, áp lực trong việc tha thứ cho một người chồng phản bội và giờ đây phải thêm áp lực sống với mẹ chồng nữa thì tôi không biết có trụ nổi không. Tôi muốn nói rõ là tôi vẫn rất yêu quý mẹ chồng, chưa hề có bất kỳ xung đột nào cả, nhưng nếu ở cùng nhau chắc chắn sẽ có vấn đề. Tôi thấy mình khá ích kỷ, nhưng vì chồng từng phản bội nên tôi nghĩ anh không xứng đáng để mình phải hy sinh nhiều, thậm chí tôi còn có suy nghĩ nếu anh bắt tôi phải sống cùng mẹ chồng thì có thể tôi sẽ ly hôn bởi không muốn cuộc sống của mình bế tắc thêm.

Tôi nghĩ cuộc sống sau khi ly hôn chắc chắn sẽ tốt hơn bởi tôi tự chủ kinh tế và không còn yêu chồng nhiều, lý do duy nhất tôi chấp nhận bởi vì các con và tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm. Các bạn có thể giúp tôi nhìn nhận lại vấn đề này trước khi nhà chồng có ý kiến được không? Tôi có ích kỷ quá khi không muốn sống với mẹ chồng?</span>

Hằng

Let's block ads! (Why?)

Vợ ngoại tình sau lần đầu gặp đồng nghiệp kém 12 tuổi của tôi

Tôi là người chồng rất mực yêu thương gia đình, là người đàn ông của công việc, không hiểu sao tôi lại bị phản bội một cách vô lý. Xin kể cho các bạn nghe câu chuyển vợ phản bội tôi như thế nào (tôi không phải là người nói xấu vợ nhưng cuộc sống giờ rất bế tắc). Tôi và vợ cưới nhau đến nay đã được 19 năm và có với nhau 2 đứa con một trai một gái đều khỏe mạnh, khôn lớn và học hành ngoan ngoãn. Một ngày tháng 12/2016 tôi đi phải đi công tác tại một tỉnh miền Tây trùng với ngày đám cưới con của một đồng nghiệp. Vì đi công tác tôi đã nói với vợ đi thay đám cưới này (đám cưới chủ yếu là anh chị em trong công ty tôi làm việc). Trong đám cưới vợ tôi đã uống nhiều bia và có ngẫu hứng chụp hình ảnh với một số đồng nghiệp của tôi (lớn có nhỏ có). Trong số những người đồng nghiệp đó có một người thua vợ chồng tôi tới 12 tuổi, đã có gia đình, em xin số điện thoại của vợ tôi và cô ấy đã cho.

Sau buổi đám cưới, vợ và cậu ấy thường xuyên liên hệ tâm sự với nhau trên mạng xã hội được khoảng một tuần thì họ hẹn hò nhau đi ăn và uống cà phê, có đi đâu nữa tôi cũng không biết. Cho đến đầu năm 2017 tôi thấy sự khác biệt của vợ trong cuộc sống thường ngày nên đã tìm hiểu thì phát hiện vô số tin nhắn giữa hai người đó. Họ nói với nhau những lời yêu thương, nhớ nhau, không thể xa nhau được, không thể quên nhau, rồi họ diễn tả tất cả sự âm yếm của nhau khi gặp mặt. Tôi đọc mà lòng đau thắt, sao tôi lại bị phản bội một cách vô lý vậy? Tôi có làm gì nên tội đâu. Đọc tất cả các tin nhắn đó xong tôi thấy mình chẳng có chút hình ảnh nào trong mắt người vợ xấu xa đó, thấy tất cả đều vô nghĩa.

Tôi gặp mặt và hỏi người em đồng nghiệp tại sao lại làm điều đó với tô, cậu ta cũng chỉ nói được lời xin lỗi. Vợ tôi cũng vậy, chỉ một câu xin lỗi. Đối với tôi sự phản đội và lăng nhăng là không thể chấp nhận được, giờ tôi phải làm sao đây, mọi người hãy cho tôi một lời khuyên. "Mắt không thấy thì tim không đau, tôi đây mắt thấy và biết nữa nên đau lắm".

Nguyên

Let's block ads! (Why?)

Tôi hối hận khi lấy vợ để trả thù tình cũ

Những tưởng lấy vợ là cách mà tôi có thể quên được em nhưng hóa ra đã quá sai lầm. Tôi và em làm chung công ty, em không xinh đẹp, không quyến rũ như bao cô gái khác nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thích em từ lần gặp đầu tiên. Càng tiếp xúc tôi càng thích em, có lẽ do em là cô gái hiền lành, dễ thương và đặt biệt rất biết cách quan tâm người khác (vì thế vào công ty không bao lâu thì có nhiều người để ý. Không một ai có thể mở cửa được trái tim của em, vì vậy tôi cũng ngại không dám ngỏ lời, sợ một khi nói ra chúng tôi không thể làm bạn bè như trước nữa. Tôi âm thầm quan tâm em giống như một chàng ngốc vậy. Có lần em đi công tác cả tuần, vì nhớ em quá nên tôi năn nỉ anh bạn đi chung lén chụp hình của em gửi cho tôi ngắm đỡ nhớ. Không ngờ anh bạn đó lại bán đứng tôi, anh ta không những cho em xem tin nhắn của tôi mà còn cho mấy người đi chung chuyến công tác xem. Sau khi em xem xong liền bỏ về phòng. Anh bạn kia vội gọi cho tôi báo tình hình, lúc đó tôi rất sợ, sợ em giận, không thèm nhìn mặt tôi nữa.

Mọi chuyện đã như vậy tôi đành lấy hết can đảm gọi cho em. Em vừa bắt máy liền hỏi tôi làm vậy là có ý gì. Nghe giọng của em giống như tức giận cho nên tôi đành phải thú nhận hết là tôi thích em mà không dám nói, em đi công tác đã mấy ngày nên tôi nhớ muốn nhìn hình coi em ra sao. Khi tôi nói xong em im lặng một hồi lâu, cứ nghĩ xong, em im lặng coi như chuyến này mình tiêu thật rồi. Trong lúc tôi đang hoang mang suy nghĩ thì nghe giọng em trong điện thoại nói: "Muốn nhìn hình em thì nói em một tiếng, không cần nhờ người khác", xong em cúp máy. Tôi vẫn chưa kịp hiểu thì em đã gửi cho một tấm hình và nhắn: "Mỗi ngày gửi cho anh một tấm, không cần nhờ người khác nữa". Rồi lại một tin nhắn đến: "Em cũng rất nhớ anh". Lúc tôi đọc được tin nhắn này bết em đã mở lòng đón nhận tình cảm của tôi, tôi mừng không sao tả nổi.

Sau chuyến công tác đó chúng tôi chính thức hẹn hò, cùng nhau trải qua những ngày tháng yêu nhau thật hạnh phúc. Sau hai năm yêu nhau cuối cùng em cũng đồng ý cho tôi về ra mắt gia đình, tôi hồi hộp khẩn trương nhưng em cứ cười và nói: "Anh yên tâm có em ở bên, không cần lo lắng". Tôi đã rất vui khi gia đình em tỏ ra rất thích tôi. Trong lúc tôi đang đắm chìm trong hạnh phúc thì em lại thay đổi, em ít trả lời tin nhắn của tôi hay tìm cớ để tránh mặt tôi. Em còn xin công ty cho đi tu nghiệp một năm, tôi chỉ biết được thông tin đó một giờ trước khi em lên máy bay. Trước khi đi em nhắn: "Em xin lỗi anh rất nhiều. Em biết khi anh đọc tin nhắn này sẽ rất hận em nhưng em không muốn lừa dối anh. Bạn trai cũ của em đã trở về, anh ấy xin một cơ hội và em đã đồng ý vì vẫn còn yêu anh ấy".

Tôi như phát điên khi đọc được dòng tin đó, gọi cho em mắng nhiếc, nói em là kẻ tàn ác, trách tôi tại sao lại đối xử với tôi như vậy. Đáp lại những câu trách mắng của tôi chỉ là câu: "Em xin lỗi". Em bỏ lại tôi với vết thương quá lớn, coi tình yêu của tôi như một trò chơi. Tôi hận em đã mang hy vọng đến giờ lại cướp đi của tôi tất cả. Trong lúc tôi đang chơi vơi, tuyệt vọng thì ba lại bị bệnh nặng, muốn thấy tôi lấy vợ để dù ông có ra đi cũng an lòng. Ba nhắm cho tôi một cô gái được gia đình đều ưng. Có lẽ vì tổn thương tình cảm nên tôi không tin vào tình yêu nữa, nghĩ lấy ai cũng được, miễn quên em và khiến ba có thể an lòng.

Đám cưới tôi mời cả công ty, ai cầm thiệp mời cũng trêu làm gì mà gấp vậy, chẳng phải cô ấy đi tu nghiệp chưa về sao, không lẽ chạy về làm đám cưới rồi chạy sang bên đó nữa? Tôi chỉ cười buồn và nói cưới người khác. Những nụ cười trên môi của họ bỗng cứng đờ khi thấy tên cô dâu là một cái tên xa lạ. Ngày đám cưới, cô dâu tươi cười rạng ngời nhưng tôi thì ngay cả nụ cười xã giao cũng lười. Hai tháng sau em trở về vừa nhìn thấy tôi đã vội quay đầu lảng tránh, thấy em hành động như vậy không hiểu sao tôi lại rất tức giận. Tôi biết em đã biết chuyện tôi kết hôn, vậy tại sao em không nói gì? Suy nghĩ đó làm tôi khó chịu, vậy là cứ mỗi lần nhìn thấy em nói chuyện với đồng nghiệp là tôi lại tìm cớ để nói chuyện gia đình mình hạnh phúc ra sao khi cưới vợ.

Mỗi lần nhắc đến vợ tôi, em chỉ gượng cười rồi cúi gằm mặt xuống đất, lúc đó tôi cứ nghĩ có phải em hối hận vì đã chia tay tôi hay không? Nghĩ vậy trong lòng tôi vô cùng hả hê. Mấy anh trong công ty thấy tôi đã có vợ nên ai có tình cảm với em cũng lần lượt tán tỉnh. Lúc đó tôi đã nghĩ em đúng là đáng sợ, đã có bạn trai vậy mà còn lừa gạt mọi người, có ngày em sẽ bị người mà em yêu bỏ rơi thôi. Từ lúc em quay về không ngày nào tôi không nghĩ đến em dù em làm gì, đi với ai tôi đều tìm cách nói móc. Có lẽ tôi cũng không phát hiện tại sao mình lại hành động như vậy. Tôi cứ nghĩ mình ghét em nhiều lắm, cho đến một ngày em đột nhiên bị ngất phải đưa vào bệnh viện, lúc thấy em bất tỉnh không hiểu sao tôi đã vô cùng lo lắng, bỏ tất cả công việc để chăm sóc cho em.

Ngày đó tôi vô tình nghe bác sĩ nói bệnh em ngày một tiến triển nhiều hơn. Thì ra cấu tạo máu của em có vấn đề, khó có khả năng làm mẹ, dù có mang thai cũng sẽ sinh non hoặc khó sinh, việc con bị di truyền là rất cao. Trong ngày hôm đó tôi biết được em không hề quay lại với người yêu cũ, chỉ là em đã phát hiện mình bị bệnh cách đây một năm trong một lần đi khám sức khỏe. Hóa ra lý do em chia tay tôi là như vậy sao? Là do tôi thích trẻ con, do tôi là con trai đích tôn, do em suy nghĩ cho gia đình tôi nên mới âm thầm chịu đựng đau khổ mà rời xa? Lúc tôi hỏi em tại sao ngày đó không nói rõ, em chỉ cười rồi nói mọi chuyện đã qua rồi, có một số chuyện đã xảy ra thì không thể thay đổi được. Bây giờ em cảm thấy mình rất tốt, muốn thấy tôi hạnh phúc. Em bảo sẽ vui vẻ, hạnh phúc khi tôi hạnh phúc. Đêm hôm đó tôi trở về nhà nhìn thấy vợ mình và lại nhớ đến em, nhớ đến nỗi đau mà em đang phải chịu đựng. Tôi âm thầm ngắm nghía những bức ảnh của em khi xưa mà lòng chua xót, tôi trách mình tại sao lại nông nổi, buông tay em dễ dàng như vậy, đáng lẽ giờ này tôi phải bên cạnh em.

Những ngày sau đó tôi luôn đi sớm về khuya vì không muốn đối diện với vợ mà cứ nhớ về em, tôi biết mình có lỗi với vợ nhưng trái tim chỉ nhớ người cũ, không cách nào ngăn được. Có nhiều đêm tôi thức nhớ về em, nhớ về kỷ niệm của hai đứa. Cũng có nhiều đêm tôi không kiềm chế được đã nhắn tin cho em: "Anh xin lỗi nhưng thật ra còn nhớ và yêu em nhiều lắm, dù đã cố gắng nhưng anh không sao quên được em". Tôi biết em vẫn yêu tôi nhưng lại không cho phép chúng tôi đến với nhau. Em luôn nói tương lai của tôi là gia đình, là vợ, chứ không phải em, rằng tôi hãy dành thời gian cho vợ nhiều hơn,y mở lòng đón nhận tình cảm của vợ. Em đã là quá khứ, hãy coi em như một người bạn tri kỷ, đừng cố níu giữ quá khứ.

Tôi đã gật đầu hứa với em nhưng lại không thể làm được. Mỗi lần tôi có tâm sự, người nhớ đến đầu tiên là em chứ không phải vợ. Vì gia đình tôi không thể ly dị vợ nhưng cũng không cách nào mở lòng với cô ấy. Tôi luôn nhớ đến em, muốn quan tâm nhưng em luôn từ chối. Giờ tôi đang rối lắm, không biết phải làm sao?

Hoàn

Let's block ads! (Why?)

Phải làm gì khi ba say rượu còn mẹ ngoại tình

Tôi 30 tuổi, có vợ và con 3 tháng tuổi. Trong gia đình tôi là con cả, ngoài ra có em trai vừa ra trường được 6 tháng và một em trai nữa đang học lớp 6 ở quê cùng với ba mẹ. Tôi và đứa em giữa đang làm việc ở thành phố. Giờ ba tôi nghiện rượu nặng, lúc nào cũng chửi bới đòi giết và đuổi mẹ với em út ra khỏi nhà.

Hai anh em ở thành phố còn nhiều khó khăn, vừa rồi đón ba ra ở tầm một tháng nhưng lúc nào ba cũng say, chửi bới vợ chồng tôi và em trai nên đành để ông về quê. Ở quê anh em của ba cũng nhiều nhưng không ai can ngăn được. </span>Về mẹ tôi, hiện tại chỉ có mình tôi và đứa em kế là biết mẹ ngoại tình. Tôi bảo mẹ bỏ quê ra ở với tôi mà mẹ không chịu. Mong mọi người tư vấn giúp, giờ phải làm thế nào?

Dương

Let's block ads! (Why?)

Viettel đang gấp rút triển khai mạng 4G trên cả nước

Viettel hiện đang triển khai chương trình đổi SIM Viettel 4G miễn phí.

Đã quen với mạng 4G tốc độ cao ở nước ngoài, nên khi về nước, nhiều cựu du học sinh cảm thấy rất khó chịu, không hài lòng khi sử dụng Internet 3G hàng ngày. Lý do là ở Việt Nam, nhiều lúc, sóng 3G chập chờn, không ổn định ở các khu vực khác nhau, thậm chí bị gián đoạn khi đang tải video 4K, chơi game dung lượng cao...

Điều này là dễ hiểu vì tốc độ truyền tải của mạng 4G và 3G chênh lệch nhau rất lớn. Trên lý thuyết, mạng 4G cao nhất hiện nay (công nghệ 4G LTE-A) có tốc độ tải xuống (download) là 300 Mb/s và tải lên (upload) là 150 Mb/s, gấp hơn 7 lần so với tốc độ mạng 3G HSPA+ đang dùng hiện tại với tốc độ tải xuống 42 Mb/s và tải lên 22 Mb/s.            

Theo nghiên cứu của Viettel, nếu như sử dụng dịch vụ mạng 4G, người dùng chỉ cần mất trung bình 1 giây để tải một bức ảnh lên Facebook thì với mạng 3G, lại cần tới 25 giây. Hay thời gian tải 1 bài hát 320 kbps từ website nghe nhạc trực tuyến trên nền tảng 4G cũng chỉ bằng 1/10 thời gian trên mạng 3G.

Tương tự, thời gian tải 1 video 4K trên trang Youtube của mạng 4G chỉ là 5 giây trong khi 3G phải mất tới 1- 1 phút rưỡi mới có thể thao tác tương tự.

Trước nhu cầu rất lớn của người tiêu dùng, một số nhà mạng lớn ở Việt Nam như Viettel, Vinaphone, MobiFone… đều đang gấp rút triển khai đưa dịch vụ 4G vào hoạt động. Trong đó, Viettel đã tiên phong đầu tư thiết bị, cơ bản hoàn thành cơ sở hạ tầng và mạng lưới để cung cấp dịch vụ 4G ra thị trường ngay trong quý 1 năm nay.

Viettel cũng được ghi nhận là nhà mạng đầu tiên triển khai chương trình đổi SIM Viettel 4G miễn phí cho khách hàng. Với hơn 1.600 điểm đổi SIM trên toàn quốc , khách hàng sẽ dễ dàng nâng cấp SIM để trải nghiệm dịch vụ ngay khi Viettel cung cấp.

“Tôi không ngờ đổi SIM Viettel 4G lại đơn giản và dễ dàng thế. Chỉ cần mang CMTND và 2 phút làm thủ tục là xong. Sau SIM 4G, tôi mong dịch vụ 4G sớm được hòa mạng, để công việc, cuộc sống được thuận tiện như hồi ở Mỹ”, anh Lê Anh - một cựu du học sinh, chia sẻ.

Ngoài việc đến cửa hàng của Viettel để đổi SIM, khách hàng có thể lựa chọn các cách đổi SIM khác nhau như một người có thể đổi SIM cho cả nhà bằng cách mua phôi SIM trắng rồi tự nâng cấp,  đối với những khách hàng là Viettel Priviledge, chỉ cần gọi điện yêu cầu là có người đến tận nơi đổi SIM 4G Viettel.

Viettel cũng đưa ra những gói cước rất đa dạng và phù hợp với mọi nhu cầu, giúp khách hàng tiết kiệm được chi phí so với khi dùng 3G.         
                           
Đặc biệt, niềm vui như được nhân đôi khi nâng cấp SIM 4G Viettel thời gian này, khách hàng có cơ hội quay số trúng thưởng “Nhận SIM 4G - quà tặng bất ngờ” của Tổng công ty Viễn thông Viettel. Phần thưởng lên tới hơn 2 tỷ đồng với các phần quà như 4 chiếc Honda SH 125i, 40 chiếc Iphone 7 32GB và 400 chiếc Samsung Galaxy J2 Prime.

Tất cả các khách hàng kích hoạt sử dụng SIM 4G trên toàn quốc kể từ ngày 12/1/2017 - 12/3/2017 đều nhận được mã dự thưởng để tham gia chương trình này.

Let's block ads! (Why?)