Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở.
Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng tôi là con trai lớn trong nhà, dưới còn hai em đang học. Từ khi cưới nhau đến giờ, tháng nào anh cũng gửi tiền về quê cho bố mẹ, ít thì hai triệu, nhiều thì bốn, năm triệu. Lúc đầu tôi không nói gì vì nghĩ gia đình khó khăn thì mình hỗ trợ một chút cũng hợp lý. Nhưng sau này chi tiêu ngày càng nhiều, nhất là từ khi có con, tôi bắt đầu thấy áp lực.
Có tháng con ốm phải đi viện, tiền thuốc men đã gần hai triệu, trong khi chồng vẫn gửi về quê ba triệu như mọi khi. Tôi hỏi thì anh nói bố mẹ đang sửa lại mái nhà, em gái đóng tiền học nên không thể giảm. Cuối tháng hai vợ chồng phải vay tạm tiền bạn để trả tiền phòng trọ.
Nhiều lần tôi góp ý rằng nên giảm bớt để lo cho gia đình nhỏ trước, khi ổn định hơn sẽ gửi về nhiều hơn. Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở. Từ đó, chuyện tiền bạc trở thành chủ đề dễ gây căng thẳng nhất trong nhà.
Có những tháng tôi phải tính từng bữa ăn, hạn chế mua sữa cho con loại tốt hơn vì sợ không đủ tiền. Trong khi đó, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền về quê. Anh vẫn đưa tiền sinh hoạt cho tôi nhưng phần lớn thu nhập đã chia ra hai nơi nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi không phản đối việc anh lo cho bố mẹ, vì tôi cũng hiểu trách nhiệm của người con. Nhưng sống trong cảnh tháng nào cũng lo tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống khiến tôi khá mệt. Nhiều khi muốn tiết kiệm để sau này mua một căn nhà nhỏ ở thành phố cũng không dám nghĩ tới. Trong thời buổi giá cả tăng cao thế này, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi và chưa biết phải làm thế nào.
Tôi không ghét đứa bé, cũng không có ý định ngăn cản anh chăm con nhưng vẫn lo mình không đủ khéo léo để giữ mọi thứ ổn thỏa.
Tôi 27 tuổi, đang quen một anh hơn tôi 8 tuổi. Anh từng ly hôn cách đây bốn năm do cả hai khác quan điểm sống, có một con gái, hiện bé đang sống với mẹ. Tôi quen anh qua đồng nghiệp giới thiệu, ban đầu chỉ nói chuyện bình thường, sau đó thấy hợp tính nên tìm hiểu nghiêm túc. Anh làm công việc ổn định, sống khá chừng mực, đi làm rồi về nhà, ít tụ tập. Khi quen tôi, anh nói rõ hoàn cảnh của mình ngay từ đầu, không giấu chuyện từng có gia đình.
Thời gian quen nhau, tôi thấy anh là người biết lo cho người khác. Cuối tuần anh vẫn gọi điện hỏi thăm con, gửi tiền chu cấp đều đặn và thỉnh thoảng về thăm bé. Với tôi, anh cư xử nhẹ nhàng, đi đâu cũng nói trước, công việc hay các mối quan hệ đều rõ ràng. Hai bên gia đình cũng đã gặp mặt, bố mẹ tôi biết hoàn cảnh của anh nhưng vẫn đồng ý, nói miễn anh sống tử tế là được. Gia đình anh cũng giục hai đứa tính chuyện cưới vì tuổi tác không còn nhỏ.
Nhìn bề ngoài, mọi thứ khá thuận lợi. Nhưng càng gần đến chuyện cưới, tôi lại nghĩ nhiều hơn. Xung quanh tôi có vài người bạn lấy chồng rồi, có người phải sống chung với gia đình chồng, có người mâu thuẫn vì tiền bạc, có người chồng lăng nhăng rồi cờ bạc,.... Tôi thấy hôn nhân không đơn giản như lúc yêu. Trường hợp của tôi lại đặc biệt hơn vì tôi là người vợ thứ hai. Dù hiện tại con anh đang ở với mẹ, nhưng sau này bé lớn lên chắc chắn vẫn có sự qua lại. Tôi hiểu nếu cưới, mình sẽ là mẹ kế của con anh, dù có sống chung hay không, mối quan hệ này vẫn tồn tại lâu dài. Tôi không ghét đứa bé, cũng không có ý định ngăn cản anh chăm con nhưng trong đầu vẫn lo mình không đủ khéo léo để giữ mọi thứ ổn thỏa.
Anh luôn nói mình cứ sống bình thường, có trước có sau, còn chẳng có gì phức tạp mà tôi cứ quan trọng hóa vấn đề. Vả lại vợ cũ anh cũng là người đàng hoàng, hiểu lý lẽ, chắc chắn sẽ nuôi dạy con anh ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Gia đình hai bên cũng thúc giục cưới sớm để ổn định. Hiện tại tình cảm giữa tôi và anh vẫn tốt, không có mâu thuẫn gì lớn. Chỉ là càng nghĩ đến chuyện làm vợ người đã ly hôn và trở thành dì ghẻ của con chồng, tôi lại thấy lo lắng. Phải chăng tôi đang lo lắng thái quá như lời anh nói?
Mỗi lần tới thăm con, vì ở xa nên vợ tôi thường phải ở lại một đêm, khi thì nhà người quen, khi thì nhà nghỉ gần đó.
Tôi 27 tuổi, mới cưới vợ được hơn một năm. Vợ 25 tuổi, từng có một đời chồng. Thật lòng mà nói, nếu vợ tôi không từng kết hôn, chắc tôi không có cơ hội quen và cưới cô ấy, vì vợ tôi khá xinh, tính tình nhẹ nhàng, đi đâu cũng được nhiều người để ý. Khi quen nhau, cô ấy nói thẳng là từng lấy chồng năm 18 tuổi do suy nghĩ bồng bột, sống với nhau hai năm rồi ly hôn. Tôi suy nghĩ khá lâu rồi mới quyết định tiến tới.
Vợ tôi có một con trai với chồng cũ, hiện bé sống với gia đình bên nội. Ngay từ đầu, tôi nói rõ là không có vấn đề gì với đứa bé, thậm chí còn thương. Vợ tôi cũng nhiều lần nói muốn đưa con về nuôi, tôi hoàn toàn đồng ý. Một phần vì thương đứa nhỏ, phần khác tôi cũng muốn vợ không phải thường xuyên về bên nhà chồng cũ. Nhưng phía gia đình bên đó không đồng ý, nói bé quen môi trường sống rồi nên cứ để như hiện tại.
Mỗi năm vợ tôi về thăm con vài lần. Vì ở xa nên thường phải ở lại một đêm, khi thì nhà người quen, khi thì nhà nghỉ gần đó. Những lúc như vậy tôi rất lo, dù vợ vẫn gọi điện về đều đặn. Chồng cũ của vợ hiện 38 tuổi, nghe nói vẫn chưa có gia đình mới, bố mẹ bên đó cũng nhiều lần muốn hai người quay lại vì còn con chung. Vợ tôi nói rõ là không có chuyện đó, chỉ tới thăm con rồi về nhưng trong lòng tôi vẫn không yên.
Có lần tôi đi cùng vợ về thăm con, có gặp chồng cũ của vợ nhưng thấy khá khó xử. Tôi không nói gì với vợ, cũng không thể hiện ra ngoài nhưng trong đầu cứ nghĩ đến chuyện trước đây hai người từng sống với nhau. Mỗi lần vợ chuẩn bị về thăm con là tôi lại suy nghĩ nhiều ngày trước đó.
Hiện tại tôi rất muốn có con chung để gia đình ổn định hơn nhưng vợ nói còn trẻ, muốn đợi thêm một hai năm nữa rồi mới sinh. Cô ấy nói muốn lo công việc ổn định và tìm cách đưa con về trước. Tôi cũng hiểu nhưng việc vợ vẫn phải qua lại bên nhà chồng cũ khiến tôi lúc nào cũng canh cánh trong lòng.
Tôi không biết mình suy nghĩ như vậy có quá không, vì vợ vẫn sống đúng mực, không có gì đáng nghi. Nhưng mỗi lần cô ấy về thăm con và phải ở lại qua đêm là tôi lại lo lắng. Tôi nên làm gì để bớt suy nghĩ và giữ được cuộc sống vợ chồng ổn định? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Gần đây, công việc nhiều hơn, tôi phải ở lại thêm 30-40 phút rồi mới về, có ngày về tới nhà đã gần 7 giờ tối.
Tôi lấy chồng được hơn bốn năm, hiện sống chung với mẹ chồng trong một căn nhà ở ngoại thành, bố chồng mất sớm, có một em gái chồng lập gia đình ở xa. Tôi làm cho công ty thương mại, công việc không quá nặng nhưng thường xuyên phải ở lại xử lý đơn hàng hoặc trực điện thoại cuối giờ. Vợ chồng tôi có bé trai hơn hai tuổi, ban ngày gửi trẻ, chiều mẹ chồng đón về trông giúp.
Thời gian đầu, tôi cố gắng về nhà trước 6 giờ để kịp nấu cơm và chăm con cùng mẹ chồng. Nhưng gần đây, công việc nhiều hơn, có hôm khách phản hồi muộn, tôi phải ở lại thêm 30-40 phút rồi mới về, có ngày về tới nhà đã gần 7 giờ tối. Mẹ chồng bắt đầu nhắc khéo rằng phụ nữ có con nhỏ thì nên về sớm. Ban đầu bà chỉ hỏi kiểu "Công ty con làm gì mà về trễ vậy?", hoặc "Cháu ở nhà cứ hỏi mẹ suốt". Tôi giải thích đặc thù công việc, bà không nói gì thêm. Nhưng những hôm tôi về muộn liên tiếp, bà thường nói trước mặt chồng tôi rằng con còn nhỏ mà mẹ đi làm tối như vậy là không ổn.
Chồng tôi hiểu công việc của vợ nên vẫn bênh, nói do công ty bận chứ không phải tôi đi đâu. Tuy vậy, không khí trong nhà dần trở nên khó xử. Có hôm tôi vừa vào cửa, con chạy ra ôm chân, mẹ chồng đứng phía sau nói rằng cháu đợi mẹ từ chiều, cơm cũng không chịu ăn. Những câu nói như vậy lặp lại nhiều lần khiến tôi thấy áp lực.
Tuần trước, công ty có chương trình khuyến mãi nên tôi phải trực đến gần 7 giờ mới xong việc. Tôi đã nói trước với mẹ chồng nhưng có vẻ bà vẫn khó chịu. Hôm rồi mẹ chồng nói thẳng rằng nếu công việc cứ về trễ như vậy thì nên nghỉ tìm công việc gần hơn hoặc về sớm hơn. Bà nói phụ nữ nên dành thời gian chăm nom nhà cửa, chăm sóc chồng con.
Tôi biết mẹ chồng vất vả khi phải trông cháu và lo cơm tối nhưng công việc hiện tại là nguồn thu nhập chính của tôi. Nếu nghỉ hoặc đổi việc, kinh tế gia đình sẽ bị ảnh hưởng vì chồng thu nhập còn thấp hơn tôi. Từ hôm đó, mỗi lần về trễ tôi đều thấy ngại khi bước vào nhà.
Tôi nửa muốn tiếp tục công việc nửa muốn nghỉ để tìm việc khác. Tâm sự với chồng, anh bảo cứ kệ cho mẹ nói, nói chán thì thôi, có gì để anh lựa lời bảo mẹ. Nhưng những lúc mẹ nói tôi thì chồng đâu ở đó mà biết. Tôi cảm thấy khá mệt mỏi, hiện tại chưa biết nên làm thế nào.
Anh nói đã tốn khá nhiều tiền và tâm huyết cho mối quan hệ này nên sau khi chia tay muốn nhận lại quà.
Tôi và bạn trai quen nhau hơn một năm thì chia tay. Lý do không phải vì hết tình cảm mà vì tôi phát hiện anh mập mờ với hai cô gái khác cùng lúc. Một người là đồng nghiệp trong công ty, người còn lại quen qua mạng. Ban đầu tôi chỉ thấy vài tin nhắn lạ, sau đó kiểm tra kỹ mới biết anh hay nhắn tin ỡm ờ, mập mờ với cả hai trong thời gian đang quen tôi.
Tôi hỏi thẳng, anh không phủ nhận và nói chỉ nói chuyện vui vui chứ không có ý gì khác. Tôi suy nghĩ vài ngày rồi quyết định chia tay vì không muốn tiếp tục mối quan hệ thiếu an toàn kiểu này. Chúng tôi nói chuyện khá nhẹ nhàng, không cãi vã lớn. Anh có níu kéo vài lần nhưng tôi kiên quyết ra đi và không đồng ý.
Nhưng không lâu sau, anh nhắn tin yêu cầu tôi trả lại những món quà anh từng tặng trong thời gian quen nhau. Anh nói đã tốn khá nhiều tiền và tâm huyết cho mối quan hệ này nên sau khi chia tay muốn nhận lại quà. Anh bảo để chỗ tôi chắc tôi cũng không dùng nữa hoặc vứt đi nên tốt nhất trả lại cho anh. Tôi khá bất ngờ vì trước giờ chưa từng nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy.
Những món quà anh tặng chủ yếu là đồ cá nhân như điện thoại, nước hoa, túi xách, mỹ phẩm, đồng hồ, có cả đồ lót,... và đa phần đều là đồ hiệu, đắt tiền (bạn trai tôi có điều kiện). Có món tôi đã dùng gần hết, như chai nước hoa chỉ còn một ít, mỹ phẩm cũng đã mở hộp từ lâu. Có món vẫn còn nhưng không thể trả lại nguyên vẹn như lúc đầu và tôi cũng không muốn trả lại (như đồ lót). Ngoài ra còn những lần anh dẫn tôi đi ăn, đi chơi, đi du lịch, mua đồ linh tinh, tất nhiên những khoản đó khó có thể tính lại được.
Tôi hỏi rằng có những món tôi dùng hết rồi thì phải làm sao, anh nửa đùa nửa thật là đồ ăn hoặc chi phí đi chơi thì thôi, coi như anh mời, còn đồ tặng có giá trị mà tôi dùng rồi cứ quy ra tiền rồi chuyển khoản cho anh là được. Chẳng biết anh nói đùa hay thật nhưng khiến tôi khá bối rối. Còn những món quà tôi đã tặng anh, tuy giá trị không quá cao và tôi cũng không có ý định đòi lại, tùy anh xử lý nhưng không thấy anh nhắc tới. Có lẽ anh cho rằng đồ tôi tặng ít giá trị nên tự động bỏ qua.
Bạn bè tôi mỗi người khuyên một kiểu. Có người bảo cứ kệ, vì quà tặng là tự nguyện, không có nghĩa vụ phải trả. Có người lại nói nên quy ra tiền rồi chuyển khoản để chấm dứt hoàn toàn, tránh bị làm phiền về sau. Có người lại bảo món nào trả được thì trả như điện thoại, đồng hồ, túi xách,... còn món nào dùng hết rồi thì thôi. Tôi chưa biết nên xử lý thế nào cho hợp lý. Xin được lắng nghe ý kiến từ mọi người.
Tôi không chăm chút ngoại hình; quần áo, giày dép ít, không trang điểm; nhìn những cô gái khác, tôi chạnh lòng vì thua kém.
Tôi 24 tuổi, gia đình không khá giả. Học xong cao đẳng ở thành phố tôi quyết định về quê làm việc với mức lương ổn định nhưng không cao. Quê tôi còn nhiều khó khăn, cơ hội phát triển không nhiều như ở thành phố. Gia đình tôi có 4 người: ba đi làm xa, thỉnh thoảng mới về một tuần. Em trai đang đi nghĩa vụ, mẹ ở nhà nội trợ nên phần lớn thời gian chỉ có hai mẹ con. Vì vậy, tôi chọn về quê để gần gia đình. Lương ở quê đủ chi tiêu, mỗi tháng tôi chỉ dư vài trăm nghìn đồng, cuộc sống đơn giản, ít tụ tập bạn bè. Là con cả nên tôi cũng có nhiều áp lực. Ba đi làm xa, có chuyện riêng khiến mẹ buồn, còn tôi nhiều khi thấy cuộc sống khá bế tắc.
Tôi là con gái nhưng lại không chăm chút ngoại hình; quần áo, giày dép ít, không trang điểm. Nhìn những cô gái khác, tôi chạnh lòng vì thấy mình thua kém. Tôi đi xe cũ, sống giản dị, nhiều lúc cảm giác như mình không biết yêu bản thân. Có lẽ thế nên tôi không có bạn trai. Người yêu cũ đã rời bỏ tôi để đến với cô gái trẻ hơn, xinh đẹp và có điều kiện hơn. Hiện tại, tôi có một khoản tiền nhỏ nhưng không dám tiêu vì ba mẹ luôn nhắc phải tiết kiệm. Trong khi đó, những điều tôi muốn làm đều rất bình thường: sửa lại răng vì hai răng cửa không đều khiến tôi mất tự tin khi cười; đi tập gym để cải thiện sức khỏe, hay đơn giản là chăm chút ngoại hình một xíu. Thế nhưng mỗi lần nói ra, tôi đều bị phản đối nên dần chọn im lặng.
Tôi cũng muốn đi du lịch, mong có một chiếc điện thoại tốt hơn, muốn mua vài bộ đồ đẹp để mặc khi cần. Có điều hoàn cảnh gia đình và suy nghĩ của mẹ khiến tôi không thể làm điều mình muốn. Cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn đi làm rồi về nhà, ngày qua ngày lặp lại. Tôi vốn tự lập và chín chắn, thế nhưng càng lớn lại càng bị ràng buộc. Tôi suy nghĩ nhiều về mọi thứ, từ tiền bạc đến tình cảm. Ở tuổi này, tôi không còn muốn những mối quan hệ hời hợt, cũng không biết khi nào mình mới có thể sống đúng với mong muốn của bản thân. Tôi còn nhiều điều muốn nói nhưng xin dừng lại ở đây. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Lúc đó gia đình chồng ngồi cười, còn anh chỉ im lặng và còn rất nhiều lần như vậy.
Tôi đến với anh khi anh đã ly dị vợ và có một đứa con. Anh kể tôi nghe về người vợ cũ đã phản bội nên không thể tiếp tục sống chung với cô ta. Anh là người nuôi con và tôi cũng yêu thương con anh như con ruột mình. Sau hai năm chung sống, tôi có con với anh. Suốt mấy năm trời tôi phải đi làm nuôi chồng con và con riêng của anh. Anh thất nghiệp, tôi phải lo cho anh học nghề mà anh thích.
Rồi một ngày nọ cô ấy quay lại, đến nhà chồng tôi thăm con và cứ thế mật độ đến càng thường xuyên hơn. Mỗi khi đến, cô ta nói trước mặt tôi, gia đình chồng và chồng tôi rằng anh thường xuyên điện thọai rủ cô ta đi khách sạn. Lúc đó gia đình chồng ngồi cười, còn anh chỉ im lặng và còn rất nhiều lần như vậy. Tôi hỏi họ tại sao như vậy, họ chỉ nói vì không muốn vợ cũ bắt con nữa nên kêu tôi cứ nhịn cô ta đi.
Đến một ngày tôi không chịu nổi cảnh gia đình chồng như vậy, quyết định đi tỉnh làm để xa ngôi nhà đó. Cô ấy lại thường xuyên gọi điện thoại cho chồng tôi than buồn khổ, có khi anh xóa đi những cuộc gọi và tin nhắn giữa hai người họ. Rồi tôi phát hiện ra anh nhắn tin nói nhớ cô ta rất nhiều. Mỗi khi vợ chồng tôi gây lộn, anh lại lên nhà thăm cô ta. Tôi hỏi tại sao, anh chỉ nói muốn thăm con, trong khi đó con anh ở với bà nội.
Tôi không thể tiếp tục chịu sự dối trá như thế, quyết định ly dị. Anh đồng ý. Giờ anh qua lại thường xuyên hơn với cô ta, nói với cô ta rằng anh đến với tôi vì còn ham chơi, giờ hết rồi nên muốn quay lại với cô ta. Con tôi lại là đứa không có ba. Tôi thấy đau lòng và xót cho con mình, tôi đã hy sinh nhiều cho họ. Thật sự bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh và gia đình anh ngày nào nữa, mà làm vậy con tôi sẽ không được gặp gia đình bên nội, cũng thiệt thòi cho con. Tôi phải làm sao đây?
Có lần hai vợ chồng cãi nhau, vợ nói tiền không phải là tất cả, điều quan trọng là sự quan tâm.
Tôi 36 tuổi, làm kinh doanh thiết bị công trình, thu nhập mỗi tháng khoảng hơn 40 triệu, có tháng cao hơn nếu công việc thuận lợi. Vợ tôi làm văn phòng, lương khoảng 12 triệu. Chúng tôi có hai con đang học tiểu học, cuộc sống nhìn chung ổn định, không dư dả nhiều nhưng cũng không thiếu thốn.
Mỗi tháng tôi đưa vợ khoảng 20 triệu để lo sinh hoạt trong nhà: tiền ăn uống, điện nước, học phí, các khoản chi tiêu hàng ngày. Ngoài ra, những khoản phát sinh như sửa đồ trong nhà, tiền học thêm của con, việc hiếu hỉ, biếu hai bên nội ngoại, tôi vẫn là người chi thêm, trung bình khoảng gần 10 triệu nữa. Phần còn lại khoảng 10 triệu, tôi giữ để đổ xăng ôtô, đi lại, tiếp khách, cà phê công việc và các mối quan hệ vì đặc thù công việc của tôi phải gặp gỡ khách hàng khá nhiều.
Lịch sinh hoạt của tôi khá đều. Sáng đi làm, tối về nhà ăn cơm với vợ con. Cuối tuần nếu không bận thì chở vợ con đi siêu thị hoặc về thăm ông bà. Tôi không nhậu nhẹt nhiều, cũng không tụ tập bạn bè thường xuyên. Công việc chủ yếu là gặp khách, ký hợp đồng rồi về nhà, thời gian còn lại dành cho gia đình.
Nhưng điều khiến tôi nhiều lần suy nghĩ là vợ thường nói tôi không quan tâm gia đình. Có lần đang ăn cơm, vợ nói tôi chỉ biết đi làm và đưa tiền, còn lại không để tâm đến vợ con. Tôi hỏi cụ thể là thiếu điều gì, vợ chỉ nói chung chung là thiếu sự quan tâm. Tôi cũng không biết phải làm gì thêm. Sinh nhật vợ hay các ngày lễ, nhiều khi tôi chỉ đưa tiền để vợ tự mua thứ mình thích, vì thú thực tôi không biết mua gì, đồ của tôi và các con cũng toàn vợ mua. Vợ bảo tôi không tinh tế, không để ý đến cảm xúc của vợ. Có lần vợ còn nói sống với tôi thấy rất nhạt, ngày nào cũng giống ngày nào.
Tôi thử thay đổi bằng cách về sớm hơn, thỉnh thoảng rủ vợ đi ăn tối, nhưng vì công việc bận nên không duy trì được thường xuyên. Nhiều hôm đi tiếp khách về muộn, vợ lại nói tôi chỉ lo công việc bên ngoài mà quên gia đình, việc nhà, con cái đều đến tay vợ. Tôi giải thích công việc cần giao tiếp mới có thu nhập để lo cho gia đình nhưng vợ vẫn không hài lòng.
Có lần hai vợ chồng cãi nhau, vợ nói tiền không phải là tất cả, điều quan trọng là sự quan tâm. Tôi nghe vậy chỉ biết im lặng, vì thật sự không biết phải thể hiện sự quan tâm theo cách nào cho đúng. Tôi nghĩ đàn ông lo được kinh tế, sống nghiêm túc, dành thời gian cho gia đình là đủ, nhưng có vẻ với vợ vẫn chưa đủ. Tôi viết những dòng này chỉ muốn hỏi mọi người, trong hôn nhân, ngoài việc lo kinh tế và sống có trách nhiệm, không tệ nạn, người chồng còn cần làm gì để vợ cảm thấy được quan tâm? Vì nhiều lúc tôi thật sự không hiểu phụ nữ cần điều gì ở chồng để cảm thấy đủ.
Chuyện mua nhà gần như chưa dám nghĩ tới, vì chỉ riêng tiền sinh hoạt hiện tại đã chiếm gần hết thu nhập.
Vợ chồng tôi đều làm nhân viên văn phòng ở thành phố, thu nhập cả hai mỗi tháng khoảng gần 40 triệu đồng. Nếu chỉ nhìn con số, thấy có vẻ tạm ổn nhưng thực tế, tháng nào chúng tôi cũng rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau, phải tính toán từng khoản chi tiêu.
Chúng tôi có một con nhỏ đang học mẫu giáo, tiền học và tiền ăn mỗi tháng gần 5 triệu đồng. Tiền thuê nhà 7 triệu, tiền điện nước, internet, gửi xe khoảng hơn một triệu, vào mùa hè có thể lên 2 triệu hoặc hơn. Riêng tiền sinh hoạt như ăn uống, sữa, bỉm cho con đã tốn thêm vài triệu nữa. Mỗi đầu tháng nhận lương, vợ chồng tôi thường ngồi ghi lại các khoản cần chi, nhìn qua vẫn thấy còn dư nhưng chỉ cần phát sinh vài việc là mọi thứ lại đảo lộn.
Có tháng con ốm phải đi khám, tiền thuốc men hết gần 2 triệu. Có tháng xe máy hỏng phải sửa, lại thêm một khoản. Chưa kể những dịp tụ tập bạn bè, hiếu hỉ, đám cưới, đám giỗ, về quê thăm ông bà, mỗi lần đi là vài triệu đồng. Những khoản này không có trong kế hoạch nhưng gần như tháng nào cũng xuất hiện. Cuối tháng nhìn lại tài khoản, số tiền còn lại rất ít, thậm chí có lúc phải dùng đến tiền tiết kiệm.
Vợ chồng tôi cũng cố gắng tiết kiệm như hạn chế mua sắm những đồ không cần thiết, không đi chơi xa. Dù vậy, tiền vẫn không để ra được bao nhiêu. Có lần hai vợ chồng thử ghi chép chi tiêu chi tiết trong ba tháng, mới thấy phần lớn tiền đi vào những khoản nhỏ lẻ như ăn uống, đồ dùng trong nhà, tiền học của con, xăng xe, phí sinh hoạt. Mỗi khoản không lớn nhưng cộng lại thành số tiền đáng kể.
Áp lực nhất là khoản tiết kiệm cho tương lai. Chúng tôi muốn để dành một khoản phòng khi ốm đau hoặc có việc đột xuất nhưng nhiều tháng chỉ để được vài triệu rồi lại phải rút ra dùng. Chuyện mua nhà gần như chưa dám nghĩ tới, vì chỉ riêng tiền sinh hoạt hiện tại đã chiếm gần hết thu nhập. Nhiều người khuyên nên đầu tư hoặc làm thêm để tăng thu nhập, nhưng sau giờ làm, vợ chồng tôi chủ yếu dành thời gian cho con và nghỉ ngơi, khó sắp xếp thêm công việc.
Hiện tại, mỗi tháng của chúng tôi trôi qua theo một vòng quen thuộc: nhận lương, chi tiêu, xử lý các khoản phát sinh rồi chờ đến tháng sau. Bài toán chi tiêu trong gia đình tôi vì thế lúc nào cũng phải cân nhắc từng khoản, giữ được cân bằng đã là một việc không đơn giản. Có ai từng rơi vào tình trạng như gia đình tôi chưa? Mọi người đã xử lý thế nào?
Vừa rồi tôi canh được ngày đẹp, vợ bảo không ham muốn, bực tức nói: "Đã áp lực công việc giờ áp lực sinh con".
Tôi 30 tuổi quê Hà Nội; vợ bằng tuổi, quê Quảng Ngãi, hai vợ chồng chưa có con, đang sinh sống và làm việc tại Sài Gòn. Tôi và vợ đều làm sale nên lương không cố định, trung bình tổng khoảng 30-40 triệu đồng/tháng. Vợ chồng không xác định làm lâu dài tại Sài Gòn vì khó mua nhà với tài chính hiện tại. Nếu có em bé cũng phải thuê giúp việc hoặc nhờ ông bà vào chăm nên tôi và vợ tính khi nào có con sẽ ra Hà Nội sinh sống và làm việc luôn. Ngoài đó có đất sẵn của bố tôi cho, hai vợ chồng xây nhà. Chúng tôi cũng chuẩn bị gần đủ tiền xây, tiện có ông bà chăm cháu luôn, ông bà kinh doanh tự do nên không vướng bận gì và vẫn còn khỏe.
Tôi và vợ tâm sự, hai đứa cũng 30 tuổi, xác định sẽ "thả" để có em bé. Thế nhưng hiện tại tôi cảm thấy hai vợ chồng đang có những suy nghĩ khác nhau và không thấy giống với những gì cả hai đã nói chuyện Tôi nghĩ nếu đã xác định có con thì nên có sớm, mình cũng 30 tuổi rồi, không còn trẻ, nếu để qua mốc này thì xác suất vợ có thai cũng thấp hơn, cứ "thả" dần, nếu không có tín hiệu gì còn đi khám và can thiệp sớm. Vợ đồng ý về việc đó và nói tôi canh ngày đẹp rồi báo em. Có điều tôi thấy vợ không hẳn suy nghĩ như vậy, đang chưa sẵn sàng cho việc đó.
Vợ tôi làm sale, thường phải đạt target tháng, hay áp lực, về nhà cũng bận rộn và than thở, tôi chỉ biết động viên em cố gắng, sale nên áp lực doanh số là bình thường chứ cũng không biết phải làm gì. Do ảnh hưởng của công việc cũng như sinh lý từ trước đó, vợ vốn là người không thích ham muốn nhiều, tần suất gần gũi nhau khoảng hai lần mỗi tháng, nhiều hơn thì 3 lần mỗi tháng. Vừa rồi tôi canh ngày đẹp và nói vợ, đúng hôm đó vợ bảo áp lực công việc và không có ham muốn, tôi lại cứ nghĩ đơn giản là đến ngày thì gần gũi. Vợ bực và nói: "Đã áp lực công việc rồi giờ còn áp lực sinh con". Tôi và vợ không nói gì đêm đó.
Tôi thấy vợ chưa sẵn sàng trong chuyện này, có thể cô ấy vẫn muốn tập trung cho công việc hơn, lúc nào thực sự muốn có con sẽ nói cho tôi. Sau hôm đó tôi nhắn tin xin lỗi vợ, cũng bắt đầu loại bỏ suy nghĩ có con sớm ra trong đầu. Tôi sẽ để vợ thoải mái hơn vì giờ áp lực công việc đè nặng, thêm áp lực có con nữa cô ấy sẽ stress. Lúc nào vợ thực sự sẵn sàng có con, chúng tôi sẽ làm, tôi sẽ tôn trọng quyết định của vợ và ưu tiên cho vợ hơn. Thế nhưng tôi vẫn sợ nếu vài năm nữa vợ muốn có con, tuổi cả hai đã cao, phải canh ngày chính xác hơn, tần suất tăng lên, nếu không lại phải can thiệp các phương pháp y tế, mất thời gian, tiền bạc, công sức và áp lực nữa. Rất mong quý độc giả cho lời khuyên. Xin cảm ơn.
Bà ngoại không hề lắng nghe, bỏ qua mọi lời tôi nói, còn áp dụng các cách mê tín như cành dâu, đốt vía.
Có những tâm sự không thể trải lòng với ai nên tôi đành gửi lên VnExpress. Chuyện duyên nợ của vợ chồng bắt đầu nhờ VnExpress Hẹn hò, nên để kết thúc có lẽ tôi cũng sẽ nhờ nơi này để gửi gắm tâm sự. Vợ chồng tôi bằng tuổi. Duyên số xui khiến thế nào mà email làm quen của tôi đáng lẽ gửi cho một người khác trên Hẹn hò thì tôi lại ấn gửi nhầm bài của mình để được đăng lên báo. Tôi nhận được rất nhiều email làm quen.
Trong các email đó, tôi nhanh chóng bắt sóng được email của em. Càng gửi email cho nhau, tôi càng thấy cả hai rất hợp, như có duyên nợ. Chỉ qua vài email là tôi đã nghĩ cô gái này chắc chắn sẽ là vợ mình. Sự thật đúng là như vậy, chúng tôi không chỉ bằng tuổi mà ngày sinh đều thuộc cung Kim Ngưu. Tiểu ngưu kháu khỉnh của chúng tôi cũng sinh vào ngày giữa 2 ngày sinh của bố mẹ. Câu chuyện tình duyên, gia đình và con cái của tôi tưởng chừng như tiểu thuyết, như duyên nợ từ kiếp trước.
Chúng tôi từng rất tâm đầu ý hợp, nói chuyện với nhau không biết chán, kinh tế cũng không phải là vấn đề. Vợ tôi rất giỏi, xuất thân ở quê không có điều kiện nên chăm chỉ làm ăn, tiết kiệm, tự mua được nhà. Còn tôi xuất thân có điều kiện, nhà cửa không phải lo nghĩ nhưng quá khứ cũng không yên ấm. Từ ngày chưa đi nhà trẻ, tôi đã phải chứng kiến bố mẹ cãi nhau, đánh nhau. Mẹ luôn phản đối ý kiến của bố. Bố muốn bỏ đi ra ngoài vì không muốn về nhà lại cãi nhau. Những trận cãi vã chỉ là để chì chiết, chê bai nhau chứ chưa bao giờ là những tranh luận lành mạnh. Bố mẹ tôi cũng rất mê tín, chuyện nhỏ chuyện lớn, chuyện tình duyên hay học hành của con cái cũng mê tín.
Lớn lên trong gia đình như vậy, tôi tưởng như vẫn bình thường, học hành đầy đủ và thi đỗ đại học. Thế nhưng mọi ám ảnh gia đình vẫn theo tôi. Đến năm hai đại học, tôi bỏ học, lao mình vào game. Trầm cảm, từng nghĩ đến chuyện dại dột, rồi tôi tự vượt qua và trân trọng cuộc sống của mình hơn. Tôi quyết tâm lại cuộc đời mình. Ở tuổi 27 tuổi, tôi học lại đại học vào ban ngày, ban đêm đi làm, cố gắng xoay xở đến 31 tuổi lấy được bằng đại học, kiếm công việc ổn định và học tiếp luật sư. Đây cũng là lúc tôi quen em.
Cưới nhau, chúng tôi ở riêng tại một căn nhà của bố mẹ tôi. Trước khi cưới, bố mẹ cho tôi tiền để sửa sang lại nhà cửa và mua ôtô cũ phục vụ gia đình. Chúng tôi từng nói chuyện rất nhiều, cởi mở, chân thành, tôn trọng nỗ lực và sở thích của nhau. Cứ ngỡ vợ chồng là tri kỷ, sẽ mãi đầu bạc răng long, cho đến ngày vợ đẻ và mẹ vợ lên chăm cháu thì mọi thứ thay đổi hoàn toàn, điều mà tôi không thể lường trước được để chuẩn bị tinh thần.
Gần ngày dự sinh, tôi nói chuyện với vợ về việc nhờ mẹ vợ lên sớm để làm quen cho thoải mái, nếu có tình huống khẩn cấp gì còn có hai người trông coi vẫn tốt hơn là mình tôi. Vợ bảo bà ngoại bận làm nên chưa lên được. Ở quê, mẹ vợ làm giúp việc, trông trẻ. Phải đến lúc vợ vào viện chuyển dạ bà mới bắt xe lên để vào chăm con. Tôi bắt đầu phát sinh mâu thuẫn với mẹ vợ khi về nhà để chăm cháu và chăm vợ ở cữ. Tôi tin tưởng mẹ vợ làm công việc trông trẻ nên sẽ có nhiều kỹ năng và kinh nghiệm, hóa ra lại không phải vậy. Từ ngày con sinh ra đã bú sữa ngoài và những ngày sau đó con khóc rất nhiều. Tôi nghe tiếng con khóc liên tục, đi ngoài nhiều lần trong ngày. Bản năng làm bố là bảo vệ con và giải quyết vấn đề của tôi trỗi dậy. Tôi đi tìm hiểu, hỏi người quen là bác sĩ để tìm hướng giải quyết. Tôi nhẹ nhàng góp ý với bà ngoại về các cách chăm cháu cho cháu bớt khóc. Bà ngoại không hề lắng nghe, bỏ qua mọi lời tôi nói mà còn áp dụng các cách mê tín như cành dâu, đốt vía.
Con được 3 ngày tuổi bà đã cho uống 60ml sữa/lần, trớ rất nhiều. Tôi muốn cho cháu bú ít hơn, bà cứ cho rằng càng bú nhiều càng tốt và coi đó là thành tích để khoe mình khéo chăm. Tôi bế con lần đầu hơi sượng, bà cũng nhảy vào đòi bế thay. Tôi muốn áp dụng phương pháp vỗ ợ, dùng gối chống trào để đỡ trớ, đỡ đau bụng, đỡ khóc hơn, vì rất sợ con trớ bị sặc vào phổi. Những việc đó bà cũng phản đối và nói trớ khóc là bình thường. Tôi tìm hiểu thì đáng lẽ những ngày đầu con chỉ cần bú ít thôi, tuần trăng mật đầu sẽ ít khóc. Tôi cũng muốn thay bỉm ngay khi cháu đi ngoài, bà ngoại lại nói đợi cháu nó phải khóc mới thay. Lúc tôi tự thay, lần đầu lóng ngóng thì bà cũng nhảy vào tranh thay.
Thật sự đó là chuỗi ngày ám ảnh với tôi, nghe con khóc mà không thể làm gì. Tôi chỉ ngủ được 2-3 tiếng mỗi ngày. Những ngày đầu sau khi đưa con về nhà, chỉ có vài ngày nhưng tâm lý tôi như dưới địa ngục cả năm vậy. Tôi trầm cảm, stress, mỗi lần nghe con khóc là phải chịu đựng mà không làm được gì. Ban đầu tôi bỏ bê việc nhà. Nửa đêm không ngủ được tôi bỏ nhà đi để không phải nghe tiếng con khóc. Đến lúc đã quá sức chịu đựng, sau khi con một tuần tuổi, tôi nhắn tin với vợ là không đồng ý về cách bà chăm cháu. Vợ trách tôi là bà chỉ ở đây chăm cháu một tháng thôi mà cũng không chịu được, trong khi vợ đang đau đẻ. Vợ còn bảo cứ như thế này thì lại giống như chuyện bạn thân của tôi, người đã ly hôn. Đối với tôi, đây giống như là một lời đe dọa ly hôn.
Kể từ thời điểm đó, tôi đã thay đổi hoàn toàn, có tâm lý chuẩn bị sẵn sàng cho ly hôn. Từ lúc mẹ vợ lên, vợ bắt đầu trở nên giống mẹ, không bao giờ nghe lời tôi nói gì về việc chăm con. Trong khi những ý kiến của tôi là đúng, có tìm hiểu kỹ, để giải quyết vấn đề của con khóc. Tôi chưa bao giờ làm bố nhưng bản năng làm bố của tôi là có thật, không thể chịu được việc mẹ vợ không chịu lắng nghe. Tôi từng nuôi mèo và nuôi rất khéo để hiểu nhu cầu của nó, khi mèo không thể nói như em bé. Tôi cảm giác như mình bị coi thường và bắt nạt trong chính căn nhà này.
Tôi vốn là người hiền lành, thích nói năng nhẹ nhàng mà cũng phải to tiếng và nhờ bà nội đến can thiệp, phụ trông cháu để con được giảm lượng sữa, được dùng gối chống trào, tự mình vỗ ợ để con hết đau bụng sau khi bú. Đúng như nhu cầu của con, con đỡ khóc hơn. Tưởng chừng như mọi chuyện sẽ kết thúc, nhưng mẹ vợ lại nói tôi ngủ nhiều, không có trách nhiệm vì lúc trước tôi bỏ nhà đi không phụ giúp. Trong khi trước đó tôi vẫn chia sẻ việc nhà với vợ, lúc vợ bầu đẻ tôi cũng đảm nhận hầu hết việc nhà.
Khi bị chê bai vô lý, trong những đêm chán nản mất ngủ, tôi bắt đầu có suy nghĩ soi lại mọi thứ không ổn về mẹ vợ ngoài việc mê tín, cố chấp, không chịu tôn trọng lời nói của con rể về chăm cháu như trên. Khi con mới chào đời được vài tiếng, tôi nằm ngoài hành lang bệnh viện, nghe thấy con ho và khóc. Tôi vào thì thấy bà ngoại ích kỷ bế cháu ra khỏi nôi, cho nằm cạnh mình để ngắm, chỗ có gió điều hòa thổi thẳng xuống nên con bị lạnh, ho. Kể từ lúc mẹ vợ lên nhà tôi, các đồ đạc trong nhà bị bà chê bẩn, đồ ăn bà nội mua cho bà ngoại cũng không dùng, chỉ dùng đồ ở quê mang lên. Vấn đề sẽ là nhỏ thôi nếu như vợ tôi biết nhìn nhận khách quan, đứng về phía chồng, đứng về gia đình nhỏ của mình.
Từ sau cú sốc chăm cháu đó, vợ chồng hay cãi nhau, không chung tiếng nói nữa. Đồ đạc, đồ ăn, quan điểm sống, quan điểm nuôi con đã bắt đầu có sự phân biệt nhà vợ nhà chồng. Tôi luôn cảm thấy vợ coi thường chồng và gia đình chồng, thậm chí tôi mất ngủ. Vợ luôn chê chồng ngủ nhiều, giấc ngủ của tôi chưa bao giờ được ngon. Tôi bị thao túng và bị chê đến mức cảm giác như việc mình ngủ là một tội lỗi.
Tết dương năm nay tôi chở vợ con về quê ngoại chơi vài ngày, trong khi chỉ sang thăm nhà nội một ngày. Vậy mà ngay sáng đầu tiên, từ 7h30 mẹ vợ chê tôi ngủ dậy muộn. Tôi ngủ trong phòng mà khó chịu, không thể ngủ tiếp, trong khi lúc đó mới 7h30. Sau đó tôi nói chuyện với vợ, bảo đã chở vợ con về rồi mệt ngủ là chuyện bình thường. Vợ lại hùa theo mẹ, chê tôi là được ông bà nội nuông chiều nên mới ngủ thế, còn ở nhà ngoại không có chuyện đó. Ngoài ra, không ít lần mẹ vợ nói ôtô của tôi nhỏ hơn xe của nhà chị gái vợ.
Con 4 tháng, vợ phải đi làm, lúc đó tôi sợ bà nội một mình không trông nổi nên bàn với vợ về thuê giúp việc. Vợ tỏ vẻ không thích vì lúc vợ chưa đi làm thì không thuê giúp việc, lúc vợ đi làm rồi mới tính thuê. Trong khi, bà ngoại về quê thì bà nội sang phụ giúp, không chỉ trông cháu, còn làm việc nhà như giúp việc. Đến bây giờ, bà nội trông cháu một mình đến mức đau chân, đau lưng thì vợ mới muốn thuê giúp việc. Giờ tìm giúp việc dễ nhưng chăm cháu chưa chắc đã dễ, lại còn ở nhà có mỗi bà với con thì cũng lo vấn đề an toàn. Tôi hỏi sao không nhờ ông bà ngoại, vợ bảo từ lần trước ông bà không muốn sang nhà mình trông cháu nữa. Trong khi nhà chị gái vợ vẫn có ông ngoại qua trông khi bà nội về quê.
Mọi chuyện giờ đối với tôi đã quá rõ, vợ và nhà vợ không còn tôn trọng chồng và nhà chồng nữa, luôn có sự phân biệt đối xử, chê bai. Những lần cãi nhau tôi thấy vợ coi bản thân và nhà vợ hơn tôi và nhà tôi. Mẹ đẻ cũng vì muốn vun vén cho tôi, thương cháu mà phải chịu đựng, nhẫn nhịn làm việc nhà cho nhà tôi như ôsin bởi nhà vợ chê tôi không có trách nhiệm, không phụ giúp việc nhà, không phụ chăm cháu. Có những lần tôi bỏ bê là khi căng thẳng, không thể làm gì do mâu thuẫn. Vợ và nhà vợ lúc nói chuyện hòa giải cũng nói kiểu tôi không làm được gì nếu không có bố mẹ đẻ làm nhà và mua xe cho.
Có lẽ sau khi trải tất cả những chuyện này, tôi phải tìm lại lòng tự trọng của chính mình. Nếu cứ sống như thế này sẽ chỉ càng chia rẽ, coi thường nhau, không thể chung tiếng nói, không còn một gia đình lành mạnh cho con nữa. Con trai lớn lên sẽ phải chứng kiến bố nó bị coi thường. Tôi cũng sẽ không thể nào thoải mái thực hiện vai trò làm bố, làm gương và dạy dỗ con cái khi tâm trạng luôn cáu kỉnh, bị coi thường, lời nói của mình không được tôn trọng.
Có thể tôi đã 34 tuổi vẫn chưa tự mua được nhà, nhưng đã đứng ra làm chủ gia đình để ổn định được việc bố mẹ mình không còn cãi nhau nữa. Trước khi lấy vợ, gia đình không nợ nần; tôi không chơi bời, chung tình, không tự kiếm được nhưng đã huy động được bố mẹ và lo cho tổ ấm nhỏ đủ đầy. Tôi đã lo được cho vợ về nhà mình không phải chịu đựng ở chung bố mẹ chồng, bằng việc đặt ra các ranh giới và làm công tác tư tưởng từ nhiều năm trước. Có lẽ vì điều này mà nhà ngoại luôn có suy nghĩ nhà nội cần mình hơn và yếu thế hơn. Khi vợ chồng cãi nhau, trong khi bà nội đứng ra tích cực hòa giải, vun vén, nhờ họ hàng có uy tín bên nội vào để hòa giải, thậm chí nén nhịn làm việc nhà như ôsin vì vợ chê chồng không làm việc nhà. Nhà vợ lại nói kiểu nếu muốn ly hôn thì sẽ không ngại nhận về và lo cho con gái, cho cháu.
Tôi từng rất sợ ly hôn, con theo nhà ngoại rồi phải sống trong cách nuôi dạy cố chấp, môi trường khắc nghiệt hay so sánh, chê bai. Tôi cũng sợ ông bà nội không được thấy cháu hàng ngày vì đấy là cháu duy nhất của ông bà. Thế nhưng có lẽ tôi chỉ chịu được đến đây thôi, duyên nợ vợ chồng đã trả xong, giờ là lúc kết thúc. Chỉ còn lại nợ với con, tôi sẽ cố gắng vì con mà bước đi, tìm lại lòng tự trọng và giá trị của chính mình, để tiếp tục chu cấp cho con, thăm nom, làm tròn trách nhiệm của một người bố.
Nhiều người sẽ nói tôi vô trách nhiệm với con mới quyết định ly hôn. Tôi cũng không bao giờ muốn vậy đâu, thế nhưng hơn ai hết, đã ở trong hoàn cảnh gia đình lục đục, cãi nhau triền miên, tôi hiểu con trẻ sẽ phải chịu đựng rất nhiều. Cái giá sau này sẽ là nghiệp mà con phải chịu, nếu bố mẹ không tôn trọng nhau, không chung tiếng nói, phân biệt nội ngoại. Điều kiện cần nhất cho con là các nhu cầu về nuôi và dạy, môi trường sống ổn định, an toàn, thúc đẩy tích cực. Tôi ngồi trong căn nhà vốn từng là tất cả, giờ đây trống rỗng. Tôi nhìn mọi ngóc ngách, gặm nhấm từng kỷ niệm, nước mắt tự dưng chảy ra chầm chậm. Thời gian sao trôi chậm vậy, bao giờ trời mới sáng?
Cậu ta không lập gia đình, vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với vợ tôi trong nhiều năm.
Tôi 35 tuổi, có gia đình êm ấm, được nhiều người ngưỡng mộ với người vợ đảm đang và cậu con trai 5 tuổi. Vợ tôi là người phụ nữ tháo vát, khéo léo trong giao tiếp. Xung quanh cô ấy có nhiều mối quan hệ tốt, đặc biệt là một cậu bạn thân từ thời đại học. Cậu bạn này thành đạt, độc thân và được vợ tôi nhận làm cha đỡ đầu cho con trai chúng tôi. Trong suốt những năm qua, cậu ta vẫn thường xuyên qua lại nhà tôi, thỉnh thoảng mua đồ chơi cho con và đối xử với gia đình tôi khá hào phóng. Tôi là người khá thoải mái, tôn trọng các mối quan hệ của vợ nên chưa từng nghi ngờ, thậm chí còn coi cậu ta như người quen thân trong nhà.
Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến cuối tuần trước. Vợ tôi đưa con về ngoại chơi và để quên chiếc máy tính bảng cũ ở nhà. Đây là thiết bị cô ấy từng dùng nhiều năm trước nhưng nay chỉ thỉnh thoảng mở lên cho con xem hoạt hình. Khi tôi đang dọn dẹp phòng khách thì màn hình máy tính bảng sáng lên với thông báo tin nhắn từ một ứng dụng trò chuyện có cài mật khẩu riêng mà cô ấy chưa đăng xuất. Người gửi là cậu bạn thân kia nên tôi chú ý.
Ngay lúc đọc những tin nhắn đó, tôi thực sự choáng váng. Nội dung không còn là những lời hỏi thăm bình thường giữa bạn bè. Lịch sử tin nhắn kéo dài từ trước khi chúng tôi kết hôn đến tận bây giờ, cho thấy mối quan hệ giữa họ thân thiết hơn mức tôi từng nghĩ. Qua những đoạn trao đổi riêng tư, tôi bắt đầu nghi ngờ rằng họ đã có mối quan hệ tình cảm từ lâu. Đau đớn hơn, có những tin nhắn nhắc đến việc chăm sóc đứa trẻ và tiền bạc khiến tôi hoang mang về thân phận thật sự của con trai mình.
Những tin nhắn đó cho thấy mối quan hệ giữa hai người không đơn giản. Cậu ta không lập gia đình, vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với vợ tôi trong nhiều năm. Nhìn lại, tôi bắt đầu thấy mình quá vô tư khi để mọi thứ diễn ra tự nhiên như vậy, trong khi người bạn này thường xuyên có mặt trong gia đình tôi với tư cách cha đỡ đầu của con.
Tôi ngồi lặng trên ghế sofa rất lâu, đầu óc rối bời. Nhiều chuyện trong quá khứ dần hiện ra: sự quan tâm đặc biệt của cậu bạn dành cho con, những lần qua lại thân thiết giữa hai người, và cả những chi tiết mà trước đây tôi không để ý. Tôi chưa nói gì với vợ vì quá thương đứa trẻ. Nếu làm lớn chuyện, gia đình này có thể tan vỡ và người chịu ảnh hưởng nhiều nhất vẫn là con.
Hiện tại tôi đang rất giằng xé. Một bên là tình cảm dành cho đứa trẻ mà tôi đã nuôi nấng suốt 5 năm, một bên là sự thật mà tôi chưa dám đối diện. Tôi đang suy nghĩ có nên đi xét nghiệm ADN để biết rõ mọi chuyện hay không. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Anh thấy tôi lo được nên có phần ỷ lại, nói ra điều này tôi rất xấu hổ nhưng anh cho rằng vợ lo mọi chuyện là hiển nhiên.
Tôi đồng ý làm vợ anh không phải vì tình yêu mà có lẽ vì lòng thương hại và muốn trả thù tình cũ. Trước khi kết hôn với anh, tôi yêu một người và dành trọn tình yêu của mình cho người đó. Anh ta lại trà đạp lên tình yêu của tôi một cách không thương tiếc. Trong lúc tôi đau khổ và tuyệt vọng nhất, anh xuất hiện. Anh lúc này cũng bị một người con gái khác từ chối tình cảm. Có lẽ hai con người cô đơn đã tìm đến nhau, mong được an ủi và sẻ chia.
Anh hiền lành, tốt tính. Khi nhận lời yêu anh, tôi đã cảm nhận được tình cảm anh dành cho mình thật chân thành. Còn tôi vẫn chưa thể yêu anh mà vẫn nghĩ đến người cũ, dẫu biết rằng anh ta không xứng để mình vấn vương, thương nhớ. Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh chóng trước sự ngạc nhiên của bạn bè. Cưới xong bố mẹ chồng cho chúng tôi ở riêng. Gia đình anh rất nghèo nên khi ra ở riêng vợ chồng tôi chỉ có hai bàn tay trắng.
Cuộc sống vật chất của vợ chồng mới cưới vô cùng khó khăn, nhất là khi một thành viên mới của chúng tôi ra đời. Ngoài thời gian dạy học ở trường, tôi phải vật lộn làm thêm bất cứ việc gì với một mục đích lo được cho con. Cuộc sống cứ thế cuốn tôi đi với bao lo toan bộn bề của "cơm áo gạo tiền". Nhiều lúc tôi thấy rất mệt mỏi và thất vọng, muốn buông xuôi. Điều mà tôi thất vọng không phải là cuộc sống mưu sinh mà ở chồng. Anh dường như đứng ngoài cuộc với cuộc sống bon chen của vợ. Anh vẫn bình thản và sống vô tư. Tôi đem những suy nghĩ của mình nói với anh, hỏi sao anh là đàn ông mà không cố gắng để trở thành chỗ dựa cho hai mẹ con. Anh chỉ im lặng. Tôi hiểu trong sự im lặng của anh là sự bất lực không thể thay đổi được gì.
Lúc này tôi nghĩ đến chuyện ly hôn, không phải còn vương vấn tình cũ hay có người đàn ông khác. Tôi giàu lòng tự trọng và luôn sống theo những chuẩn mực của xã hội. Ngay từ đầu tôi không yêu chồng nhưng luôn làm rất tốt bổn phận của một người vợ, người mẹ, toàn tâm toàn ý với chồng. Tôi nói với chồng hãy chia tay đi, em mệt mỏi lắm rồi. Anh không đồng ý và bảo chỉ yêu mình tôi. Cuộc sống chỉ có tình yêu thôi chưa đủ, còn cần sự chia sẻ với những gánh nặng trong cuộc sống cùng nhau nữa.
Tôi lại tâm sự chuyện này với mẹ. Nghe xong mẹ thở dài và nói: "Thôi ráng chịu đựng đi con. Mẹ biết chồng con không thể là chỗ dựa cho con nhưng nó tốt tính, không đánh đập hoặc chửi bới vợ con, cũng không rượu chè cờ bạc, chẳng có người phụ nữ nào khác ngoài con. Thế là được rồi. Cuộc sống có gì hoàn hảo đâu con". Tôi lại nghe theo lời mẹ và tự nhủ với lòng mình hãy biết an phận, không nên cầu toàn quá.
Thời gian cứ thế trôi đi, giờ con gái tôi 14 tuổi, cuộc sống đỡ vất vả hơn trước, có của ăn của để. Chồng tôi vẫn không thay đổi, thậm chí anh thấy tôi lo được nên có phần ỷ lại (nói ra điều này tôi rất xấu hổ), anh cho rằng vợ lo mọi chuyện là việc hiển nhiên. Tôi không hề có ý so đo với anh nữa, vợ chồng sống với nhau còn vì cái "nghĩa". Tôi chỉ cần anh hiểu và chia sẻ với mình, thế nhưng ngay cả điều đó anh cũng không làm được. Nhiều hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi, lại xoay như chong chóng với những việc không tên, trong khi chồng vẫn ung dung theo dõi tiếp bộ phim dài tập. Anh không một lời hỏi han, không động viên chia sẻ. Tôi không chỉ cảm thấy mệt mỏi mà còn cô đơn nữa.
Tôi không thể tâm sự và chia sẻ cùng anh. Nhiều lúc tĩnh tâm lại, tôi không biết có phải đang sống không hay chỉ tồn tại. Tôi muốn thoát khỏi tình trạng này. Có nên rũ bỏ tất cả để sống thật thoải mái không? Còn nếu tiếp tục chịu đựng, tôi không biết mình có thể chịu đến bao lâu nữa. Mong bạn đọc xa gần cho một lời khuyên chân thành, tôi bối rối lắm. Chân thành cảm ơn các bạn.
Tôi có nguy cơ bị suy tuyến cận giáp, khiến cơ thể dễ bị hạ canxi; nếu kéo dài, có thể tôi sẽ phải dùng thuốc suốt đời.
Tôi và anh quen nhau đến nay được 7 tháng, cùng quê. Lúc đầu, chúng tôi nói chuyện qua Facebook được vài ngày thì tôi phải vào Đà Nẵng phẫu thuật bướu cổ. Khi nhập viện, cổ tôi rất đau, người mệt, không thể trả lời tin nhắn. Ba ngày không thấy tôi phản hồi, anh gọi điện, mẹ tôi nghe máy, nhờ vậy anh mới biết tình hình. Vài ngày sau khi tôi đỡ hơn, anh lại nhắn tin hỏi han và nói chuyện với tôi mỗi ngày. Trong thời gian nghỉ ở nhà dưỡng bệnh, anh là người quan tâm tôi nhiều nhất. Dù chưa từng gặp mặt, chúng tôi nói chuyện rất hợp. Anh đợi tôi khỏe rồi hẹn gặp, cả hai dần tìm hiểu và cảm thấy rất phù hợp. Trong lúc tôi ốm đau, anh vẫn luôn ở bên động viên, tôi rất trân trọng và chúng tôi bắt đầu yêu nhau.
Sau phẫu thuật, sức khỏe tôi ổn hơn nhưng không còn như trước. Tôi thường xuyên mệt mỏi. Bác sĩ cho biết tôi có nguy cơ bị suy tuyến cận giáp, khiến cơ thể dễ bị hạ canxi. Mỗi ngày tôi phải uống hai viên canxi và tình trạng này đã kéo dài hơn 6 tháng. Chỉ cần thức khuya hay bỏ bữa là tôi lại mệt lả vì hạ canxi. Điều đó khiến tôi rất ám ảnh và buồn bã, vì còn trẻ mà sức khỏe lại yếu như vậy.
Đến nay đã 7 tháng sau mổ, tôi vẫn đi làm, sinh hoạt bình thường nhưng phải phụ thuộc vào thuốc. Tôi đi xét nghiệm định kỳ hai tháng/lần, kết quả có cải thiện nhưng chưa thể ngừng uống canxi. Bác sĩ nói nếu kéo dài, có thể tôi sẽ phải dùng thuốc suốt đời. Điều đó khiến tôi rất lo sợ. Tôi đã chia sẻ với anh, anh biết hết tình trạng của tôi và luôn động viên, an ủi.
Càng ngày tôi càng thương anh nhiều hơn, sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho anh sau này. Nghĩ đến việc rời xa, tôi không đành lòng nhưng giữ lại thì lại thấy mình ích kỷ. Tôi cũng lo việc uống canxi lâu dài có thể ảnh hưởng sức khỏe, chưa kể gần đây tôi bị đau lưng, đi chụp thì phát hiện lồi nhẹ đĩa đệm. Tôi sợ sau này việc mang thai, sinh con sẽ khó khăn.
Tôi 26 tuổi, cao 1m70, ngoại hình ưa nhìn, tính cách hòa đồng, đang làm kế toán. Anh rất thương và quan tâm tôi. Tôi vẫn băn khoăn, có nên chia tay để anh không phải chịu thiệt thòi vì mình không? Tôi thực sự rất buồn và mong nhận được lời khuyên chân thành.
Hai người họ chia tay vì chị ấy vẫn liên lạc với người cũ; anh bảo chị là người hiểu anh nhất, có thể chia sẻ mọi thứ.
Tôi 22 tuổi, sinh viên năm cuối một trường đại học có tiếng. Mọi người nhận xét tôi dễ thương, có duyên ăn nói và đặc biệt thích nấu nướng, vì thế các món tôi nấu khá hợp khẩu vị. Anh hơn tôi 4 tuổi, công việc ổn định, chu đáo, biết quan tâm và đối nhân xử thế. Chúng tôi quen nhau qua mạng xã hội, những chuyến phượt là cầu nối để gặp gỡ. Sau vài tháng tìm hiểu, tôi quyết định yêu anh, người đàn ông trưởng thành, hơi nóng tính nhưng nghiêm túc.
Tôi từng nghĩ sau khi ra trường, đi làm vài năm sẽ tiến tới hôn nhân với anh. Anh cũng muốn vậy, thậm chí muốn cưới sớm vì là con một. Cả hai từng rất hào hứng khi nghĩ về tương lai và những đứa trẻ. Thế nhưng sau gần một năm, tôi bắt đầu lo lắng và băn khoăn nhiều điều. Trước khi quen tôi, anh từng trải qua hai mối tình không trọn vẹn, đặc biệt là mối tình thứ hai. Hai người chia tay vì chị ấy vẫn liên lạc với người cũ. Anh không chấp nhận, mọi chuyện vẫn tiếp diễn nên quyết định dừng lại.
Thời gian đầu yêu nhau, tôi rất hạnh phúc. Anh quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhất. Rồi chúng tôi bắt đầu cãi nhau, cũng vì người cũ của anh. Tôi phát hiện anh vẫn giữ liên lạc với chị ấy. Dù phần lớn là chị chủ động nhắn tin, kể chuyện vu vơ như con mèo họ từng nuôi, nhưng cách hai người trò chuyện lại rất thân thiết. Anh nói chị là người hiểu anh nhất, có thể chia sẻ mọi thứ. Tôi chấp nhận vì nghĩ mình còn trẻ, chưa đủ trải nghiệm để hiểu anh như vậy. Anh cũng hứa sẽ giảm dần liên lạc và mong tôi cho thời gian.
Từ đó, mâu thuẫn ngày càng nhiều, chủ yếu là chiến tranh lạnh. Anh nóng tính, ít quan tâm cảm xúc của tôi; tin nhắn dần thưa thớt, thay bằng những icon vô nghĩa. Anh dành thời gian chơi game, còn tôi luôn chờ đợi được trò chuyện. Tôi cảm thấy mình không còn quan trọng. Cuối tuần gặp nhau, chúng tôi thường đi với bạn bè của anh, hiếm khi có không gian riêng nên tôi nhiều lúc thấy lạc lõng. Bạn bè anh quý tôi, còn anh chưa từng chủ động gặp bạn bè tôi. Anh có thói quen luôn cầm điện thoại, khiến tôi rất khó chịu. Nhiều lần góp ý, anh chỉ thay đổi chút ít. Dần dần, tôi cũng trở nên phụ thuộc vào điện thoại giống anh.
Chúng tôi thường cãi nhau vì những chuyện nhỏ. Anh có cái tôi lớn, ít khi nhận sai, còn tôi lại nhạy cảm và dễ tổn thương. Khi giận, tôi hay nói chia tay, còn anh lạnh lùng hoặc buông lời khó nghe, sau đó lại làm hòa như chưa có chuyện gì. Mâu thuẫn lớn nhất của chúng tôi vẫn là về người cũ của anh. Tôi từng phát hiện anh giấu giếm để tiếp tục liên lạc với chị ấy. Tôi suy sụp hoàn toàn. Dù anh giải thích không có gì nhưng tôi không thể hiểu tại sao không dứt khoát được. Điều khiến tôi bất ngờ là anh đã quỳ xuống xin lỗi và khóc trước mặt tôi. Tôi mềm lòng, không đủ dứt khoát để rời đi.
Sau đó, chúng tôi thẳng thắn nói ra mọi uất ức. Tôi mong anh dành thời gian cho mình, quan tâm hơn, đúng giờ và hạn chế điện thoại. Anh đồng ý thay đổi. Mọi thứ có vẻ tốt hơn nhưng giờ tôi lại không còn tin tưởng anh như trước. Anh muốn tôi ra mắt gia đình trong dịp sắp tới, tôi từ chối vì chưa sẵn sàng. Tôi nghĩ chỉ khi thật sự chắc chắn mới nên tiến xa. Tôi ám ảnh với tình cũ của bạn trai, vì những gì liên quan đến chị ấy đã khiến tình cảm chúng tôi quá ảnh hưởng. Còn hiện tại, tôi vẫn hoang mang giữa việc tiếp tục hay dừng lại. Tôi còn yêu nhưng đã quá mệt mỏi rồi, mong được các bạn chia sẻ.
Có lần mẹ còn nói dỗi nếu chờ thêm vài năm nữa, sợ ông bà "không kịp bế cháu".
Tôi mới kết hôn được hơn một năm, 27 tuổi, vợ 25. Vợ chồng tôi sống và làm việc ở thành phố, công việc ổn định, thu nhập đủ trang trải cuộc sống và có khoản tiết kiệm nhỏ. Cuộc sống hôn nhân nhìn chung khá yên ổn, chỉ có một chuyện khiến tôi áp lực thời gian gần đây, đó là sinh con. Vợ tôi chưa muốn sinh con sớm. Cô ấy muốn tập trung thêm vài năm cho công việc, ổn định tài chính rồi mới tính chuyện có em bé. Tôi cũng hiểu và phần nào đồng ý, vì hiện tại hai vợ chồng vẫn đang ở nhà thuê, công việc tuy ổn nhưng chưa thực sự vững vàng, tuổi tác cũng còn trẻ. Nếu có con ngay, mọi thứ sẽ trở nên áp lực hơn rất nhiều.
Nhưng gia đình tôi, đặc biệt là mẹ, rất sốt ruột. Từ sau đám cưới vài tháng, mẹ đã bắt đầu nhắc chuyện con cái. Ban đầu chỉ là hỏi han nhẹ nhàng, kiểu "khi nào có tin vui để ông bà bế cháu" nhưng dần dần tần suất ngày càng nhiều. Mỗi lần về quê hoặc gọi điện, câu chuyện gần như đều xoay quanh việc sinh con. Mẹ tôi thường nói phụ nữ sinh con càng sớm càng tốt, để lâu sẽ khó, rồi còn bảo cưới về mà chưa có cháu là ông bà sốt ruột lắm. Có lần mẹ còn nói dỗi nếu chờ thêm vài năm nữa, sợ ông bà "không kịp bế cháu". Những câu nói nửa đùa nửa thật của mọi người nghe thì nhẹ nhàng nhưng lặp lại nhiều khiến vợ tôi áp lực.
Vợ tôi vốn khá nhạy cảm. Mỗi lần nghe mẹ nhắc chuyện sinh con, cô ấy lại im lặng. Về phòng, vợ nói với tôi rằng cảm thấy bị thúc ép và chưa sẵn sàng. Cô ấy sợ sinh con khi chưa chuẩn bị đủ tài chính, sợ phải nghỉ việc, sợ không lo được cho con đầy đủ. Nhiều hôm vợ còn nói rằng mới cưới chưa kịp tận hưởng cuộc sống vợ chồng mà đã phải lo chuyện con cái thì rất áp lực.
Tôi đứng giữa cũng rất khó xử. Nếu tôi bênh vợ, mẹ sẽ nghĩ tôi nghe lời vợ và không quan tâm gia đình. Nếu tôi im lặng, vợ lại cảm thấy tôi không bảo vệ cô ấy. Hiện tại tôi chỉ biết nói với mẹ rằng cứ từ từ, hai vợ chồng con tính toán thêm. Nhưng mẹ vẫn thường xuyên nhắc lại, còn vợ ngày càng căng thẳng mỗi khi về quê. Giờ tôi không biết làm thế nào để dung hòa được hai bên cho không khí gia đình đỡ căng thẳng. Mong các anh chị từng trải và nhiều kinh nghiệm sống hãy cho tôi ý kiến. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Có lần mẹ còn nói dỗi nếu chờ thêm vài năm nữa, sợ ông bà "không kịp bế cháu".
Tôi mới kết hôn được hơn một năm, 27 tuổi, vợ 25. Vợ chồng tôi sống và làm việc ở thành phố, công việc ổn định, thu nhập đủ trang trải cuộc sống và có khoản tiết kiệm nhỏ. Cuộc sống hôn nhân nhìn chung khá yên ổn, chỉ có một chuyện khiến tôi áp lực thời gian gần đây, đó là sinh con. Vợ tôi chưa muốn sinh con sớm. Cô ấy muốn tập trung thêm vài năm cho công việc, ổn định tài chính rồi mới tính chuyện có em bé. Tôi cũng hiểu và phần nào đồng ý, vì hiện tại hai vợ chồng vẫn đang ở nhà thuê, công việc tuy ổn nhưng chưa thực sự vững vàng, tuổi tác cũng còn trẻ. Nếu có con ngay, mọi thứ sẽ trở nên áp lực hơn rất nhiều.
Nhưng gia đình tôi, đặc biệt là mẹ, rất sốt ruột. Từ sau đám cưới vài tháng, mẹ đã bắt đầu nhắc chuyện con cái. Ban đầu chỉ là hỏi han nhẹ nhàng, kiểu "khi nào có tin vui để ông bà bế cháu" nhưng dần dần tần suất ngày càng nhiều. Mỗi lần về quê hoặc gọi điện, câu chuyện gần như đều xoay quanh việc sinh con. Mẹ tôi thường nói phụ nữ sinh con càng sớm càng tốt, để lâu sẽ khó, rồi còn bảo cưới về mà chưa có cháu là ông bà sốt ruột lắm. Có lần mẹ còn nói dỗi nếu chờ thêm vài năm nữa, sợ ông bà "không kịp bế cháu". Những câu nói nửa đùa nửa thật của mọi người nghe thì nhẹ nhàng nhưng lặp lại nhiều khiến vợ tôi áp lực.
Vợ tôi vốn khá nhạy cảm. Mỗi lần nghe mẹ nhắc chuyện sinh con, cô ấy lại im lặng. Về phòng, vợ nói với tôi rằng cảm thấy bị thúc ép và chưa sẵn sàng. Cô ấy sợ sinh con khi chưa chuẩn bị đủ tài chính, sợ phải nghỉ việc, sợ không lo được cho con đầy đủ. Nhiều hôm vợ còn nói rằng mới cưới chưa kịp tận hưởng cuộc sống vợ chồng mà đã phải lo chuyện con cái thì rất áp lực.
Tôi đứng giữa cũng rất khó xử. Nếu tôi bênh vợ, mẹ sẽ nghĩ tôi nghe lời vợ và không quan tâm gia đình. Nếu tôi im lặng, vợ lại cảm thấy tôi không bảo vệ cô ấy. Hiện tại tôi chỉ biết nói với mẹ rằng cứ từ từ, hai vợ chồng con tính toán thêm. Nhưng mẹ vẫn thường xuyên nhắc lại, còn vợ ngày càng căng thẳng mỗi khi về quê. Giờ tôi không biết làm thế nào để dung hòa được hai bên cho không khí gia đình đỡ căng thẳng. Mong các anh chị từng trải và nhiều kinh nghiệm sống hãy cho tôi ý kiến. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Vợ nói đây tiền bố mẹ cô ấy cho, nếu sau này bố mẹ tôi cho thì cô ấy cũng sẽ ký giấy từ chối tài sản.
Tôi kết hôn được gần bốn năm, hiện hai vợ chồng vẫn ở nhà thuê trên thành phố. Thu nhập của cả hai đều ổn định, đủ lo cuộc sống và có một khoản tiết kiệm nhỏ. Gần đây, bố mẹ vợ bán đất và ngỏ ý hỗ trợ một khoản tiền lớn để vợ chồng tôi mua nhà, coi như giúp hai đứa ổn định lâu dài. Ông bà cũng nói tiền cho để hai vợ chồng mua nhà, mua thế nào và giấy tờ ra sao tùy hai đứa tự tính, ông bà chỉ muốn chúng tôi có căn nhà để ổn định cuộc sống và cháu đỡ phải ở trọ chật chội. Tôi nghe vậy cũng biết ơn ông bà vô cùng.
Nhưng cách đây vài hôm, vợ bất ngờ nói chuyện với tôi về việc mua nhà. Cô ấy đề nghị rằng nếu dùng tiền của bố mẹ vợ để mua thì tôi nên viết giấy từ chối tài sản, xác nhận căn nhà đó thuộc về vợ, phòng trường hợp sau này có vấn đề. Vợ nói đây tiền bố mẹ cô ấy cho, nếu sau này bố mẹ tôi cho thì cô ấy cũng sẽ ký giấy từ chối tài sản.
Tôi thực sự rất buồn. Trước giờ tôi vẫn nghĩ vợ chồng là cùng nhau xây dựng, cùng chia sẻ nên khi nghe yêu cầu viết giấy từ chối tài sản, tôi cảm thấy hụt hẫng và có chút tổn thương. Bố mẹ vợ hoàn toàn không yêu cầu điều đó. Chính họ còn nói tùy hai vợ chồng tự quyết định, miễn là sống ổn định và hạnh phúc. Nhưng vợ lại chủ động đưa ra yêu cầu này, như kiểu đề phòng tôi vậy. Bố mẹ tôi chỉ biết là chúng tôi được gia đình vợ hỗ trợ và sẽ sớm có nhà cửa ổn định nên rất vui, nói tôi phải biết ơn bố mẹ vợ. Còn chuyện vợ tôi yêu cầu vậy, tôi chưa nói cho bên nội biết.
Vợ nói tôi cứ suy nghĩ, tham khảo kỹ đi, cô ấy chưa vội, ai hỏi thì cứ nói chưa tìm được căn nhà ưng ý, nhưng nếu tôi không ký giấy, cô ấy sẽ không mua nhà. Hoặc tôi phải góp được nửa số tiền mua nhà thì căn nhà đó mới là của chung hai vợ chồng. Gia đình tôi không khá giả, nửa căn nhà ở thành phố có giá trị không nhỏ. Giờ tôi làm gì có nhiều tiền như vậy, nếu có tôi đã mua nhà rồi, đâu cần phải để vợ con đi ở trọ. Chẳng lẽ vợ chồng mà phải đề phòng nhau vậy sao?
Hôm nay là một ngày rất đặc biệt đối với tôi - ngày tròn một năm chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng.
Một năm, nếu tính bằng con số chỉ là 365 ngày, nhưng nếu tính bằng cảm xúc, bằng những lần giận hờn, những đêm nằm suy nghĩ, những buổi sáng thức dậy thấy lòng bình yên vì người bên cạnh vẫn ở đó, thì đó là cả một hành trình dài của trưởng thành.
Tôi 28 tuổi, chồng 31 tuổi. Tháng 3 năm 2025, có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Ngày chúng tôi đứng trước gia đình, bạn bè, trao nhau lời hứa gắn bó trọn đời. Tôi nghĩ rằng hôn nhân đơn giản là yêu thương, là nắm tay nhau đi qua năm tháng. Nhưng khi bước vào cuộc sống vợ chồng thực sự, tôi mới hiểu tình yêu thôi là chưa đủ. Hôn nhân là sự học hỏi mỗi ngày, là sự nhẫn nại, biết nhường nhau một bước, là học cách lắng nghe và sửa mình.
Những tháng đầu sau khi cưới, mọi thứ vừa mới mẻ vừa bỡ ngỡ. Tôi từ một cô gái quen sống cùng bố mẹ, được chiều chuộng và bao bọc, nay phải học cách làm vợ, quán xuyến gia đình nhỏ của mình. Có những việc tưởng chừng rất đơn giản nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy không hề dễ. Tôi vụng về trong cách sắp xếp nhà cửa, lúng túng khi nấu ăn và nhiều khi còn chưa biết cách ứng xử sao cho khéo léo trong những tình huống gia đình hai bên.
Chồng tôi, ở tuổi 31, có lẽ đã chín chắn và từng trải hơn tôi. Có những lúc anh mắng tôi chỉ vì một điều nhỏ. Khi đó, tôi buồn, tủi thân và nghĩ rằng mình không được thấu hiểu. Có những tối hai vợ chồng cãi nhau, chỉ vì một câu nói vô tình, một việc làm chưa trọn vẹn. Tôi từng khóc, từng tự hỏi: "Sao mới cưới mà đã thế này?", nhưng chính những lần cãi nhau ấy lại là bài học quý giá nhất trong suốt một năm qua.
Sau mỗi lần giận dỗi, chúng tôi lại ngồi xuống nói chuyện với nhau. Tôi dần nhận ra, anh mắng tôi không phải vì ghét bỏ, mà vì muốn tôi trưởng thành, cẩn thận hơn. Anh dạy tôi cách suy nghĩ trước khi nói, cách đặt mình vào vị trí người khác. Anh chỉ cho tôi hiểu rằng trong hôn nhân, không có đúng - sai tuyệt đối, chỉ có ai sẵn sàng nhường nhịn và lắng nghe trước.
Tôi học được từ anh cách bình tĩnh khi xảy ra mâu thuẫn. Tôi học được rằng thay vì phản ứng ngay lập tức, hãy dành một chút thời gian để suy nghĩ. Tôi học được rằng lời nói có thể làm tổn thương người mình yêu nhất nếu không được cân nhắc kỹ càng. Và hơn hết, tôi học được rằng tình yêu không phải là không bao giờ cãi nhau, mà là sau mỗi lần như thế, chúng tôi vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tết Nguyên Đán vừa rồi là cái Tết vui nhất của tôi kể từ khi lấy chồng. Lần đầu tiên, cả bố mẹ đẻ tôi và bố mẹ chồng tôi cùng nhau sang nhà chúng tôi ăn Tết. Căn nhà nhỏ trở nên ấm áp lạ thường. Tiếng cười nói rộn ràng, những mâm cơm sum họp, những lời chúc đầu năm... Tôi nhìn quanh và chợt nhận ra mình thực sự đã có một gia đình - không chỉ là hai người, mà là sự kết nối của hai bên nội ngoại.
Khoảnh khắc đó, tôi biết ơn chồng mình rất nhiều. Chính anh là cầu nối để hai gia đình gần nhau hơn. Anh luôn khéo léo trong cách cư xử, biết quan tâm tới bố mẹ hai bên. Anh nhắc tôi chuẩn bị quà cho ông bà, hỏi han sức khỏe từng người. Tôi nhận ra mình may mắn khi lấy được một người chồng không chỉ yêu vợ mà còn biết trân trọng gia đình hai bên.
Hè năm ngoái, đại gia đình tôi có một chuyến du lịch đầy ắp tiếng cười. Đó là lần đầu tiên chồng tôi chính thức tham gia với tư cách một thành viên trong đại gia đình. Tôi còn nhớ ánh mắt anh khi cùng mọi người chụp hình, khi phụ bố tôi xách đồ, khi ngồi trò chuyện với mẹ tôi một cách thân tình. Tôi nhìn anh và cảm thấy lòng mình đầy tự hào. Người đàn ông ấy không chỉ là chồng tôi, mà còn là người con rể biết điều, là người sẵn sàng hòa nhập và yêu thương những người tôi yêu thương.
Giờ đây, khi tôi đang mang thai, chuẩn bị sinh con đầu lòng, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của một năm đã qua. Mang thai không phải lúc nào cũng dễ dàng. Những cơn ốm nghén, những thay đổi tâm lý thất thường, những lúc mệt mỏi tưởng như chỉ muốn buông xuôi... nhưng bên cạnh tôi luôn có anh. Anh dậy sớm mua đồ ăn khi tôi thèm, anh nhắc tôi uống thuốc đúng giờ, anh nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tôi và nói chuyện với con. Có những đêm tôi khó ngủ, anh lặng lẽ xoa lưng, hỏi tôi có mệt không. Những hành động ấy có thể nhỏ bé nhưng với một người phụ nữ lần đầu làm mẹ như tôi, đó là sự an tâm vô cùng lớn.
Tôi biết phía trước còn rất nhiều thử thách. Sinh con, nuôi con, áp lực kinh tế, trách nhiệm làm cha làm mẹ... tất cả đều không đơn giản. Tôi cũng biết mình còn nhiều thiếu sót, còn phải học hỏi rất nhiều để trở thành một người vợ tốt, một người mẹ đủ bao dung và mạnh mẽ nhưng tôi không còn sợ hãi như trước nữa vì biết mình không đơn độc. Một năm qua, tôi không chỉ học cách làm vợ, mà còn học cách làm người trưởng thành hơn. Tôi biết xin lỗi khi mình sai, biết cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ. Tôi biết trân trọng những điều bình dị như bữa cơm tối hai vợ chồng ăn cùng nhau, như những buổi tối xem phim rồi ngủ quên trên sofa, như những sáng cuối tuần được anh pha cho một ly nước ấm.
Có người từng nói với tôi rằng: "Năm đầu hôn nhân là năm dễ đổ vỡ nhất". Có lẽ vì đó là thời điểm hai con người phải học cách dung hòa thói quen, tính cách, quan điểm sống. Chúng tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng thay vì để những khác biệt đẩy mình xa nhau, chúng tôi đã chọn cách nhìn vào đó như những bài học.
Hôm nay, nhân dịp kỷ niệm một năm cưới, tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn tới chồng mình - người đã đồng hành cùng tôi suốt 365 ngày qua. Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn với một cô vợ đôi khi trẻ con, bướng bỉnh. Cảm ơn anh vì những lần anh chọn im lặng để mọi chuyện không đi quá xa. Cảm ơn anh vì đã dạy tôi cách sống chín chắn hơn, biết nghĩ cho gia đình hơn. Cảm ơn anh vì đã cho tôi một mái ấm, nơi tôi có thể trở về sau mọi bộn bề. Cảm ơn anh vì đã cùng tôi đón một cái Tết trọn vẹn, một mùa hè đầy tiếng cười và giờ đây là hành trình làm cha mẹ sắp bắt đầu.
Tôi không biết 10 năm, 20 năm hay 40 năm nữa chúng ta sẽ ra sao. Nhưng tôi tin rằng nếu mỗi năm trôi qua, chúng ta vẫn giữ được sự chân thành như năm đầu tiên này, vẫn biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng lúc, thì chúng ta sẽ đi được rất xa. Tháng 3 năm 2025 là ngày vui nhất cuộc đời tôi nhưng có lẽ những ngày sắp tới, khi con chúng ta cất tiếng khóc chào đời, sẽ còn là những ngày hạnh phúc hơn nữa. Và trong tất cả cột mốc ấy, tôi luôn biết ơn vì có anh bên cạnh. 365 ngày - một năm không quá dài nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người để cùng đi hết quãng đời còn lại. Cảm ơn anh - chồng của em. Cảm ơn vì đã đến, đã ở lại và cùng em trưởng thành.
Suốt 40 năm qua, tôi chưa từng đi một mình; luôn có chồng ở bên với tất cả yêu thương, trách nhiệm.
Tôi 67 tuổi, chồng 69 tuổi, cưới nhau vào năm 1986. Đám cưới của chúng tôi giản dị lắm nhưng trong đó là biết bao ước mơ về một mái ấm đủ đầy. Những năm đầu làm dâu là những năm tháng tôi không thể nào quên. Cuộc sống chung với gia đình chồng trong căn nhà nhỏ chật chội, kinh tế eo hẹp, con cái lần lượt ra đời, mọi thứ dồn dập như một cơn sóng lớn.
Tôi sinh con trai đầu lòng trong nỗi lo lắng và vụng về của một người mẹ trẻ. Có những đêm con sốt cao, tôi luống cuống không biết phải làm sao. Có lần, chỉ vì không biết cách chăm con khi con ốm, tôi bị mẹ chồng mắng. Lời mắng khi ấy khiến tôi tủi thân, nước mắt rơi lặng lẽ. Có những lúc chồng cũng không giữ được bình tĩnh, trách tôi vì sự non nớt ấy. Thú thật, đã có lúc tôi giận. Giận vì cảm thấy mình không được thấu hiểu. Giận vì những lời nói vô tình làm mình tổn thương. Rồi thời gian trôi qua, tôi dần hiểu, trong những năm tháng khó khăn đó, không chỉ tôi mệt mỏi mà chồng cũng chịu rất nhiều áp lực. Anh là trụ cột gia đình, phải lo toan từng bữa cơm, từng đồng tiền thuốc thang cho con, từng khoản chi tiêu chắt chiu giữa thời cuộc còn nhiều biến động.
Những lời nặng nhẹ ngày ấy, nhìn lại, không phải vì anh không thương tôi mà vì quá lo lắng, quá sợ hãi trước trách nhiệm của một người chồng, người cha còn trẻ. Mẹ chồng tôi nay đã không còn. Mỗi lần nghĩ đến bà, tôi không còn nhớ về những lời mắng năm xưa, chỉ nhớ đến ánh mắt nghiêm khắc nhưng đầy thương yêu. Chính bà đã dạy tôi nhiều điều về sự chịu đựng, về cách giữ gìn gia đình, về việc đặt lợi ích chung lên trên cảm xúc cá nhân. Chính từ những va chạm ấy, tôi trưởng thành hơn trong vai trò làm vợ, làm mẹ. Bốn mươi năm hôn nhân không phải là 40 năm chỉ toàn màu hồng, chúng tôi đã cãi nhau không ít lần, có những lần chỉ vì một điều rất nhỏ. Có khi là chuyện tiền bạc, có khi là chuyện dạy con, có khi chỉ là một câu nói không đúng lúc.
Điều khiến tôi biết ơn nhất ở chồng là sau mỗi lần giận dữ, anh luôn chủ động làm hòa. Không phải bằng những lời hoa mỹ mà bằng sự lặng lẽ quan tâm: một chén nước đặt cạnh bàn, một câu hỏi han khi tôi mệt, hay đơn giản là sự im lặng đủ lâu để cả hai cùng nguôi ngoai. Chồng tôi là người sống có lòng biết ơn. Anh luôn nhắc các con phải nhớ đến ông bà, nhớ đến những người đã giúp đỡ gia đình trong lúc khó khăn. Anh sống tử tế với hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp. Tôi đã chứng kiến anh sẵn sàng giúp người khác dù bản thân còn thiếu thốn. Chính sự tử tế ấy đã giữ cho gia đình tôi một nền tảng vững chắc, để các con lớn lên trong môi trường đầy tình thương và trách nhiệm.
Hai con của chúng tôi giờ đã trưởng thành. Con trai lớn 37 tuổi, đã có vợ và hai con. Con gái nhỏ 31 tuổi, cũng yên bề gia thất và có một con. Tôi và chồng đã lên chức ông bà nội, ông bà ngoại, có hai cháu nội và một cháu ngoại. Mỗi lần nhìn các cháu chạy nhảy trong sân nhà, tôi lại nhớ đến hình ảnh hai vợ chồng trẻ năm nào, tay bế tay bồng, thức trắng đêm vì con khóc. Anh là người đã nắm tay tôi trong ngày cưới, là người đứng ngoài phòng sinh chờ tin con chào đời, là người cùng tôi lo lắng khi con ốm, vui mừng khi con đỗ đại học, xúc động trong ngày con lên xe hoa. Anh cũng là người lặng lẽ ở bên khi tôi đau ốm, mệt mỏi, buồn vì những điều không thể gọi thành tên.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không còn đếm những lần giận hờn, mà đếm những lần chúng tôi đã nắm tay nhau vượt qua sóng gió. Tôi không còn nhớ rõ từng câu nói làm mình tổn thương mà nhớ rõ những khoảnh khắc anh âm thầm đứng phía sau ủng hộ tôi. Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày cưới, tôi muốn nói với anh một lời cảm ơn. Cảm ơn anh đã cùng tôi đi qua gần nửa thế kỷ cuộc đời với tất cả yêu thương và trách nhiệm.