Vợ hay quát chồng con, đánh giá và trách móc từng việc lớn nhỏ tôi làm, đi kèm đó là những lời tự khen bản thân cô ấy.
Tôi 40 tuổi, làm công việc kỹ thuật, đã có vợ và ba con. Cuộc sống chúng tôi ổn định, có nhà, chưa mua xe dù hoàn toàn đủ khả năng vì cả hai vợ chồng xác định đó là nhu cầu chưa cấp thiết. Vợ tôi cũng đảm đang, nấu ăn ngon, tận tụy chăm sóc chồng con. Tôi ít nói, đều đặn chia sẻ việc nhà với vợ: rửa bát, lau dọn nhà, giặt phơi đồ, chia nhau lịch đón con, phụ vợ trong bếp...
Tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái và ổn với những việc ấy, coi nó là trách nhiệm của mình, cũng là một hình thức vận động cơ thể nhẹ nhàng sau một ngày dài làm việc với máy tính. Thu nhập và vị trí của tôi khá ổn, có thể nói là ước mơ của nhiều người khác. Vấn đề hiện giờ là tôi khó chịu khi nghe người khác khen mình. Tôi tự cảm thấy mình không có gì quá đặc biệt, việc người ngoài khen tôi có công việc tốt, chăm làm việc nhà vô tình làm vợ không thích, đặc biệt khi hai vợ chồng có cãi vã.
Minh họa: AI
Thứ nữa, vợ tôi hay quát chồng con, đánh giá và trách móc từng công việc lớn hay nhỏ mà tôi làm (phụ nữ mà). Tuy nhiên, đi kèm đó là những lời tự khen bản thân như: "Anh may mắn là em đảm đang; em không tham tiền, không đòi hỏi vật chất, không lười..." hay "May mà có em xử lý đấy". Tôi thích sự bình lặng khiêm nhường, không tiếc lời khen chân thành cho người khác, nhưng nếu người đó tự khen họ nhiều quá rồi thì tôi sẽ không còn cảm hứng khen ngợi họ nữa.
Chê trách người khác đi kèm tự đề cao mình, với tôi, không phải là cách để bản thân tốt hơn. Hơn nữa, chê trách phải dựa vào góc nhìn đa chiều và cảm thông, tạo động lực chứ không phải để buộc họ phải nhận sai, để răn đe người khác. Liệu có nhiều người cùng cảm nghĩ giống tôi không?
Nhìn ảnh anh trên mạng xã hội, trái tim tôi như bị ai đó kéo ngược về quá khứ; anh đã có vợ hiền và hai đứa con đáng yêu.
Những bức ảnh anh cười hạnh phúc bên các con, tôi nhìn và thật lòng mừng cho anh. Ít nhất, người tôi từng âm thầm thương nhớ đã có một cuộc sống bình yên. Tôi chưa từng quên anh, cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh, không mong anh đáp lại tình cảm của mình, chỉ thấy lòng trống trải. Có những đêm tôi lặng lẽ mở trang cá nhân của anh, nhìn những bức ảnh cũ rồi tự hỏi nếu ngày ấy chúng tôi gặp lại nhau sớm hơn, liệu cuộc đời có khác?
Minh họa AI
Rồi tôi lại tự trách mình, đã là người có gia đình, sao còn để trái tim cứ rung động vì một người đàn ông khác? Ban ngày tôi đi làm, chăm sóc chồng con, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi biết, mỗi khi ở một mình, hình ảnh của anh lại hiện lên trong đầu. Có hôm đang lái xe, nghe một bản nhạc cũ, tôi bỗng bật khóc mà chẳng có lý do. Có lẽ tôi khóc cho một mối tình chưa từng được bắt đầu. Tôi chưa từng nói yêu anh, anh cũng chưa từng biết tôi đã dành cho anh thứ tình cảm ấy. Mọi thứ chỉ tồn tại trong trái tim tôi, lặng lẽ suốt hơn 20 năm.
Nhiều lúc tôi cố gắng lý giải cảm xúc của mình. Có phải bản thân yêu anh thật không, hay chỉ yêu những ký ức đẹp của tuổi thơ? Có phải tôi nhớ anh, hay chỉ đang tiếc nuối một điều chưa từng có cơ hội xảy ra?
Tôi không biết nữa, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy anh cười, lòng mình vừa ấm áp vừa đau. Anh chưa từng làm gì để tôi phải nhớ. Anh không hứa hẹn, không chờ đợi, không khiến tôi hy vọng, chỉ là một người đi ngang tuổi thơ tôi, vậy mà lại ở trong trái tim tôi lâu đến thế. Tôi từng nghĩ mình là người mạnh mẽ. Hóa ra, con người ta dù đã đi gần hết nửa cuộc đời vẫn có thể yếu lòng trước ký ức cũ. Tôi đã nhiều lần tự hứa sẽ quên anh, xóa tên anh khỏi lịch sử tìm kiếm. Tôi tự nhủ sẽ không vào xem trang cá nhân của anh nữa. Tôi lao vào công việc, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, cố lấp đầy khoảng trống bằng những điều thực tế. Vậy mà chỉ cần vô tình nghe ai nhắc đến quê cũ, nhìn thấy một con đường quen hay một bài hát của những năm tháng ấy, mọi ký ức lại ùa về.
Giờ đây, tôi chỉ mong mình đủ bình yên để mỉm cười khi nghĩ về anh như một kỷ niệm đẹp. Mong rằng anh sẽ mãi hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, còn tôi sẽ phải cất hình ảnh anh tận nơi sâu nhất của trái tim. Nhưng để làm được điều đó, tôi chưa biết như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực.
Tôi 35 tuổi, vợ kém 2 tuổi. Chúng tôi đến với nhau, từ ngày biết đến ngày cưới khoảng 6 tháng. Tôi tự làm kinh doanh. Vợ tôi là con gái thành phố, trải qua vài mối tình sâu đậm, công việc không ổn định. Thời gian mới lấy nhau, vợ phụ công việc cho tôi, còn tôi và bố mẹ làm chính, vì cô ấy không biết làm gì, chỉ chăm sóc nội trợ.
Sau hai năm kết hôn, công việc của chúng tôi tốt lên hẳn, mua sắm được xe và một miếng đất. Về tài chính, khách hàng đều do tôi tự tìm hiểu và quen biết. Khi làm việc, họ chuyển tiền về tài khoản của tôi. Tiền chi tiêu cho gia đình, tôi không áp đặt vợ phải tiêu thế nào. Tôi đưa thẻ để vợ lo sinh hoạt trong gia đình.
Ba năm trước, tôi tình cờ phát hiện vợ có quỹ đen, tôi không biết. Đến lúc tôi biết, tôi hỏi tại sao phải giấu giếm như thế? Sống với nhau, làm cái gì cũng phải rõ ràng, rành mạch. Tính tôi không thích kiểu như vậy. Dù tiền về tài khoản của tôi nhưng sổ sách buôn bán cô ấy biết hết, tôi không giấu. Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực, rõ ràng trong cuộc sống, như vậy mới hạnh phúc được.
Minh họa: AI
Khoảng một năm trở lại đây, công việc của tôi không được thuận lợi như trước. Tôi bắt đầu kiểm soát lại tài chính, không thoải mái như trước và cũng giao thêm cho vợ phần tiếp xúc, giao dịch với khách hàng của tôi thì xảy ra nhiều chuyện tôi không vừa ý. Cô ấy hay đi nhập hàng chỗ khác, chuyển riêng cho khách hàng, không nói gì với tôi và cũng không chuyển tiền về tài khoản của tôi như trước, mà chuyển về tài khoản nào của cô ấy thì tôi không biết. Vì vấn đề này mà vợ chồng tôi rất hay cãi vã. Tôi nói và giải thích rằng làm gì cũng phải nói cho rõ ràng. Sống với nhau mà cứ giấu giếm như vậy thì tôi không đồng ý.
Cách đây hơn một tuần, chúng tôi lại cãi nhau. Tôi buồn nên vào trong Nam đi chơi với một người bạn cũng là khách hàng của tôi. Không có vấn đề gì lớn, tôi định đi cho nguôi ngoai đầu óc rồi đâu lại vào đấy, vì tôi nghĩ còn hai đứa con nữa. Nhưng hôm đó tôi ngồi cùng người bạn cũng là khách hàng, anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi đang cãi nhau nên gọi điện cho vợ tôi. Lúc đó vợ tôi đang đi chơi ở Đà Nẵng cùng con và bạn của cô ấy, còn tôi không muốn đi cùng. Anh ấy đùa hỏi thăm tôi đang ở đâu. Vợ tôi nói một tràng dài. Tôi bảo anh ấy mở loa ngoài lên và tôi thật sự sốc khi cô ấy nói xấu tôi một cách thật sự kinh khủng, nói hết tình cảm với tôi, sống chỉ vì con và bố mẹ.
Tôi còn biết cô ấy đi nói xấu tôi không phải với riêng một người như vậy, mà ít nhất là ba người tôi biết. Tôi luôn nghĩ con người không ai hoàn hảo. Từ ngày tôi lấy cô ấy, lúc cãi nhau, tôi không bao giờ đi nói xấu cô ấy với bất kỳ ai dù cô ấy có nhiều điểm tôi không muốn nói ra tại đây. Xin mọi người cho lời khuyên, giờ tôi phải làm thế nào với người vợ mà đi nói xấu chồng mọi lúc, mọi nơi như vậy?
Tôi thật mệt mỏi, không biết làm thế nào cho vợ hiểu mẹ và vợ đều là những người rất quan trọng với tôi.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê gần Hà Nội, tuổi thơ đi qua đầy ắp những kỷ niệm cùng sự khổ cực của người mẹ tần tảo nuôi con lớn khôn. Nhà chỉ có hai mẹ con nên mẹ rất yêu tôi, có gì ngon đều dành tôi hết. Lớn lên tôi nghe mọi người kể, hồi trẻ mẹ buôn bán trên Hà Nội và gặp bố tôi nhưng trớ trêu là bố đã có vợ. Khi mang bầu tôi, mẹ lặng lẽ về quê ở với bà ngoại, sinh tôi ở đó. Với số tiền tiết kiệm được, mẹ đã xây ngôi nhà cấp 4 để hai mẹ con ở. Có bà ngoại trông tôi nên mẹ có thời gian làm ruộng. Không được bao lâu bà ngoại qua đời, mẹ lại lủi thủi một mình nuôi tôi từng ngày.
Minh họa AI
Rồi mọi chuyện cũng qua, tôi đến tuổi lập gia đình, cưới được cô vợ hiền lành nhưng cá tính. Khi vợ có thai cũng là lúc chúng tôi khó khăn kinh tế, vợ nghén nằm nhà liền ba tháng rồi nghỉ làm luôn, một mình tôi đi làm không đủ ăn. Tôi rất buồn vì để vợ phải khổ. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi đi làm xa, vợ và mẹ xảy ra mâu thuẫn. Mẹ ngoài 60 tuổi vẫn phải cấy gặt một mình vì vợ không làm ruộng. Vợ yếu, cộng thêm việc vừa bán hàng vừa nhập hàng, con quấy đêm không ngủ được càng làm cô ấy khó tính. Nhiều lúc đi lấy hàng nhờ mẹ trông cháu, bà mệt không trông được, thế là hai mẹ con lại xích mích. Mỗi lần tôi về rất đau đầu, nói vợ nhịn vì tôi biết mẹ quá mệt rồi, vất vả cả đời với tôi, giờ vẫn phải tự cày cấy kiếm miếng ăn cho mình, vợ không nghe.
Thấy tôi chịu khó, lại biết kinh doanh nên có một anh bạn đã bỏ tiền ra cho tôi kinh doanh, lãi chia đôi. Sau một năm tôi đón vợ con lên, vừa phụ giúp vừa để tôi đỡ đau đầu. Từ ngày vợ lên tôi cũng đỡ mệt hơn, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ. Từ lúc tôi làm được, mẹ đỡ vất vả, tôi không cho mẹ làm việc vất vả nữa, giờ có thể lo cho mẹ được rồi.
Rồi tôi cũng mua được đất xây nhà, vui vì cuối cùng đón được mẹ lên phụng dưỡng, vợ con tôi cũng đỡ khổ. Có điều tính vợ tôi vẫn vậy, hay nhắc lại chuyện ngày xưa bà không trông cháu. Tôi chia sẻ thế nào vợ vẫn không hiểu, rất hay dằn vặt mẹ. Mẹ tôi bỏ về, nhất định không lên ở cùng nữa, tôi đau đầu, nhờ nhà ngoại nói thì mọi người bảo tôi bênh mẹ. Mẹ tôi gần 70 tuổi rồi, trái nắng trở trời ở một mình tôi biết làm sao đây? Tôi thật mệt mỏi, không biết làm thế nào cho vợ hiểu mẹ và vợ đều là những người rất quan trọng với tôi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi mong chị đừng làm anh tôi đau khổ, hãy từ bỏ tình cảm dành cho tôi, sẽ không bao giờ có chuyện tôi đáp lại tình cảm đó đâu.
Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Bố mẹ ly dị từ khi chúng tôi còn nhỏ. Bố bỏ đi theo người phụ nữ khác, mình mẹ nuôi anh em tôi khôn lớn. Dù cuộc sống khó khăn nhưng mẹ không để anh em tôi thiếu gì, hai anh em rất gắn bó. Có chuyện gì quan trọng, hai anh em đều chia sẻ và xin ý kiến của nhau.
Tính cách anh em tôi khá trái ngược. Tôi hoạt bát, hòa đồng, còn anh trầm tính, ít nói và sống kín đáo. Giờ anh vẫn chưa từng trải qua mối tình nào nên mẹ rất sốt ruột. Tôi cũng nhiều lần mai mối nhưng anh đều từ chối với lý do không hợp. Đầu năm đó, mẹ báo tin anh đã có bạn gái. Cả nhà đều rất vui vì cuối cùng anh cũng tìm được người mình yêu. Chị hơn tôi hai tuổi. Lần đầu anh đưa chị về ra mắt, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Chị hỏi chuyện tôi khá nhiều, sau đó xin luôn số điện thoại và chat. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ mình quá nhạy cảm nên không để tâm. Sau đó, chị thường xuyên nhắn tin tâm sự với tôi. Tôi luôn trả lời xã giao rồi tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện sớm để tránh hiểu lầm.
Có lần chị đăng trên trang cá nhân: "Yêu một người nhưng không thể nói ra vì biết sẽ không bao giờ được đáp lại". Anh trai tôi không dùng mạng xã hội nên không hề biết, còn tôi càng đọc càng thấy bất an. Từng trải qua vài mối tình, tôi nhận ra sự quan tâm của chị dành cho mình không bình thường. Vì vậy, tôi hạn chế liên lạc, thậm chí không dám đọc những tin nhắn chị gửi để tránh những cuộc trò chuyện riêng. Chị vẫn tìm mọi cách tiếp cận, anh tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì. Tôi lo lắng đến mức quyết định lên Hà Nội tìm việc dù trước đó đã có công việc ổn định ở quê.
Vài tháng sau, dịp nghỉ lễ tôi về thăm nhà. Hôm đó bố mẹ tôi mời gia đình chị đến chơi rồi ăn cơm. Anh trai bận việc nên chị nhờ tôi chở đi chợ. Trên đường đi, chị để tay lên eo tôi, tôi nhiều lần nhắc giữ khoảng cách. Buổi tối, sau bữa cơm gia đình, anh trai đã say, bố mẹ chị về trước, gần 22h bố mẹ tôi bảo đưa chị về. Trên đường, chị bảo đã có tình cảm với tôi từ hôm đầu tiên gặp mặt, không biết làm sao để quên. Tôi bảo chị đã uống rồi, đừng nói thêm nữa. Chị khóc rồi bảo sao tôi cứ gọi bằng chị thế, trong khi chị và anh tôi đã kết hôn đâu.
Tôi không còn biết nói gì nữa, thực sự căng thẳng. Hôm sau, tôi chủ động hẹn chị ra quán nước nói chuyện, tôi mong chị đừng làm anh tôi đau khổ, hãy từ bỏ tình cảm dành cho tôi, sẽ không bao giờ có chuyện tôi đáp lại tình cảm đó đâu. Tôi khẳng định sẽ không bao giờ làm điều gì có lỗi với anh trai. Trở về nhà, nhìn mẹ và anh trai vui vẻ bàn chuyện cưới xin, lòng tôi vô cùng nặng nề. Tôi thương anh trai vì đây là mối tình đầu của anh.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến ngày cưới, nhưng tôi lại biết một sự thật khó chấp nhận. Nếu im lặng, tôi sợ anh sẽ bước vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Còn nói ra, tôi cũng sợ anh không đủ bình tĩnh để đối diện với việc này. Tôi phải làm sao? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Vợ thường nói cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định.
Tôi và vợ kết hôn đến nay đã hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi đã quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân.
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ từng trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên cô ấy không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sống cùng mình.
Minh họa: AI
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có cuộc sống ổn định, bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và hiện vẫn tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác nhau. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ tôi thường nói rằng cô ấy không mong có công việc quá lớn lao hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị, ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực, sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân, một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải.
Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình. Đến giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình là đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung.
Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình, cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ rằng vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng. Có thể tôi không cố ý xem thường vợ nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ của tôi trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và coi trọng.
Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng, vợ sẽ thay đổi. Nhưng càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.
Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, liệu cuộc hôn nhân đó có thể hạnh phúc lâu dài hay không?
Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành? Tôi hiểu trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, và chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ.
Tôi chia sẻ câu chuyện này với mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, tôi sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận, mà là giữ được người phụ nữ mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Bà tiêu phá hết vào nhiều thứ, chỉ biết bản thân chứ không đưa lại chồng tôi bất cứ khoản nào đã gửi bà bao gồm tiền và đất đai.
Mẹ chồng tôi ngoài 50 tuổi, lương tháng 20 triệu đồng, ngoài ra có thu nhập từ tiền cho vay. Chồng tôi trước khi cưới vợ, có chuyển khoản về 200 triệu nhờ mẹ chồng mua giùm mảnh đất và đứng tên giùm do anh đi làm xa, không tiện về làm thủ tục giấy tờ. Tuy nhiên, bà lấy tiền đó để cho vay lãi suất cao hơn, còn đi vay ngân hàng trả nợ đất với lãi suất thấp hơn để hưởng chênh lệch. Mảnh đất ấy giờ trị giá khoảng hơn tỷ đồng. Ngoài ra, toàn bộ thu nhập trước khi cưới, chồng đều gửi bà giữ để cho vay và lấy lãi đó chi tiêu. Chúng tôi cưới nhau với hai bàn tay trắng và phải bắt đầu gây dựng lại từ đầu.
Gần đây, chúng tôi cần vốn kinh doanh nên chồng ngỏ ý mẹ chuyển nhượng lại mảnh đất tên anh để tiện cho việc vay vốn đầu tư làm ăn. Tuy nhiên, mẹ chồng lại xem như đó là đất của bà, không muốn chuyển nhượng lại rồi than vãn khó khăn, vất vả, túng thiếu để lấy lòng thương của chồng, để anh cảm thấy day dứt mà không muốn nói nhiều lần.
Minh họa: AI
Xin nói thêm, là khi chúng tôi lấy nhau, bà chưa cho lại chúng tôi bất cứ thứ gì, tiền tổ chức cưới hỏi cũng tự xoay xở rồi tự trả nợ, chưa trông giữ cháu giúp chúng tôi ngày nào. Chồng tôi từ ngày đi học đến khi ra trường đều được nhà nước hỗ trợ, học bổng tài trợ 100% bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Ấy thế mà mẹ chồng lúc nào cũng than vãn túng thiếu với chồng tôi để bào tiền con cái, trong khi bản thân mua sắm chi tiêu thoải mái, một năm đi du lịch xa xỉ mấy chục triệu một chuyến đến vài lần, chưa bao giờ hỏi lại con có làm việc áp lực không, cháu đau ốm thế nào.
Trong khi gia đình tôi lại khác, luôn thương yêu và biết nghĩ cho con cái, trông cháu từ ngày sinh đến giờ, đưa đón cháu cho chúng tôi đi làm, cho chúng tôi mượn vốn để làm ăn. Ấy vậy mà chồng tôi lại không nhận ra vấn đề của mẹ chồng. Một phần vì bà miệng lúc nào cũng ngọt ngào, mở miệng ra là con yêu, cháu yêu, yêu, nhớ quá đi thôi, mẹ quá khổ, quá vất vả. Mới đây, bà để tiền trong tài khoản rồi bị lừa đảo mất mấy trăm triệu đồng, là tiền chồng tôi gửi bà giữ trước kia. Bà tiêu phá hết vào nhiều thứ, chỉ biết bản thân chứ tuyệt nhiên không đưa lại chồng tôi bất cứ khoản nào đã gửi bà bao gồm tiền và đất đai, trong khi chồng tôi đang cần vốn và hỏi bà nhiều lần. Nhờ mọi người tư vấn trường hợp mẹ chồng tôi. Cảm ơn mọi người.
Càng ngày tôi thấy thời gian của vợ chồng càng ít, khi cãi nhau chỉ có đi ngủ, không nói chuyện, không giải quyết vấn đề, không yêu thương.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng 3 năm, con gái một tuổi. Con tôi trộm vía khá ngoan nhưng hơi vất vả chuyện ăn uống. Vợ chồng tôi ở cùng bố mẹ chồng. Nhà chồng kinh doanh nhỏ, tôi đi làm cơ quan nhà nước. Một năm đầu làm dâu, mọi chuyện đều suôn sẻ, không lời ra tiếng vào, không phàn nàn kêu ca. Tôi bận việc nên thời gian ở nhà không nhiều, va chạm với gia đình chồng ít, gần như việc ai người nấy làm, không ảnh hưởng tới nhau.
Tôi rất yêu thương con. Với tôi, con là niềm hạnh phúc to lớn. Tôi là người có học thức, biết tìm hiểu thông tin và rất cẩn thận trong việc nuôi con. Tuy nhiên mẹ chồng không bao giờ tin tưởng, bà có thể ra hàng rau hàng cá để hỏi cách nuôi con, sang hàng xóm hỏi, còn những gì tôi nói thì không bao giờ bà cho là đúng, luôn nghĩ tôi chưa có kinh nghiệm nuôi con nên không biết nuôi.
Tôi in những bài báo cho bà xem, bà bảo lý thuyết là thế, thực tế không phải. Cho con uống vitamin D từ sơ sinh, không ăn bột quá sớm, thành phần bữa ăn của con ra sao, nuôi con như nào, nói năng thế nào trước mặt con, không nuông chiều con..., những kiến thức này tôi đều trao đổi với bà nhưng bà không nghe, làm theo ý mình. Rất nhiều lần như vậy khiến tôi ức chế, xảy ra cãi cọ, tôi không muốn phải hỏi han xin ý kiến mẹ chồng về việc nuôi con mình nữa. Giờ con tôi một tuổi, gia đình vẫn mâu thuẫn chỉ vì việc nuôi con nuôi cháu, rất căng thẳng và ảnh hưởng tới cả hai bên nội ngoại.
Ngày sinh nhật con, chồng nói với bố mẹ về ý định mời hai bên nội ngoại bữa cơm vui vẻ, tôi nghĩ chồng nói là được rồi, vợ chồng là một. Với mẹ chồng như thế là không được, tôi phải hỏi ý kiến bà, nhờ giúp đỡ, còn không thì bà không quan tâm. Tôi làm cơm một mình, thật sự không cần giúp đỡ, mọi việc vẫn suôn sẻ. Thế nhưng nhìn thấy thái độ của mẹ chồng, tôi thật sự quá buồn, bà không hỏi han một câu, đi ra đi vào, mặc kệ mọi thứ. Khi gia đình tôi đến, bà chẳng thèm tiếp, lại sang nhà hàng xóm chơi. Đến bữa ăn, tôi phải mời mọc, gọi mãi bà mới về ngồi được mấy phút rồi lại đứng lên. Tôi thất vọng với thái độ của mẹ chồng.
Nhà ngoại thuê giúp việc để trông con cho tôi đi làm vì mẹ chồng nói ngay từ đầu bà không trông được cháu, đấy không phải trách nhiệm của bà. Trong khi những ngày người giúp việc về quê, tôi làm mọi việc một cách khoa học nhất, nhanh nhất, nấu nướng cho con ăn rồi đem con sang ngoại gửi, còn bà nội đi chơi, cà phê suốt ngày với bạn bè. Có hôm tôi để con ở nhà buổi sáng, đến trưa về chỉ có chồng ở nhà bế con, tôi về lo cho cả nhà cơm nước (nhà chồng kinh doanh ở nhà nên mọi người đều ăn uống ở nhà hết), lo ăn uống rồi đưa con về ngoại. Từ đó tôi biết mình không bao giờ có thể để con ở nhà khi không có giúp việc.
Chồng tôi ngoan, có hiếu với cha mẹ. Với anh, mẹ rất quan trọng. Hơn nữa gia đình chồng trước đây có nhiều biến cố, mẹ chồng đau khổ nhiều nên anh rất thương mẹ. Tôi yêu chồng cũng vì điều này. Thế nhưng tôi không thể chịu nổi người sai mà không biết nhận sai vì chẳng ai nói cho bà biết bà sai ở đâu, lúc nào bà cũng đúng. Chồng tôi cũng khổ vì vợ và mẹ không hòa thuận. Càng ngày tôi thấy anh càng xa tôi, chồng cũng không hiểu được tôi.
Tôi quá chán nản khi suốt ngày phải nói về việc nuôi dạy con, mong đừng ai can thiệp. Có lúc tôi muốn bỏ tất cả, chia tay chồng vì không hợp với gia đình anh. Rồi nghĩ lại con cần có bố mà chồng tôi thật sự là người chồng tốt, yêu thương vợ con, nhiều tình cảm. Chỉ vì việc nuôi con mà gia đình tôi to tiếng, tình cảm vợ chồng rạn nứt, chẳng ai buồn nói chuyện, tâm sự hỏi han.
Buổi tối tôi chơi với con đến 21h rồi đưa lên phòng, cho uống sữa rồi và đi ngủ. Chồng ngồi dưới nhà cho đến tận khi bố mẹ đi ngủ mới lên phòng. Chúng tôi không nói chuyện nhiều, đặc biệt là khi cãi nhau. Càng ngày tôi thấy thời gian của vợ chồng càng ít, khi cãi nhau thì chỉ có lên giường và đi ngủ, không nói chuyện, không giải quyết vấn đề, không cảm giác yêu thương, không cần sự thay đổi. Tôi sắp không còn sức lực để giữ gia đình này nữa, quá mệt mỏi và căng thẳng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi nghĩ đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Từ xưa tới giờ tôi chỉ thầm lặng vào đọc tâm sự của mọi người rồi đi ra. Đây là lần đầu tôi đăng nhập để viết bài về tình hình hiện tại của mình. Hy vọng bạn đọc có thể là người đứng giữa công minh nhất để cho tôi những lời khuyên đúng đắn, xem tôi có phải đang đóng vai nạn nhân mà mình không nhận ra hay không? Tôi lấy chồng được 13 năm, có hai con. Ở chung nhà chồng 8 năm rồi gia đình nhỏ tôi xây nhà ra ở riêng được 5 năm. Tôi vừa nghỉ việc sau 15 năm đi làm, muốn nghỉ ngơi một thời gian để lấy lại tinh thần và sức khỏe. Chồng tôi biết còn phía gia đình hai bên thì tôi đang giấu vì sợ ba mẹ sẽ lo lắng về việc này.
Trước giờ tôi kiếm được kha khá, khi vừa trả nợ xong nhà đất tôi đã bàn với chồng muốn nghỉ ngơi, vì công việc của tôi khá stress, tôi đã cố gắng vượt qua hơn 15 năm với sự thay đổi 4 công ty mà chưa từng có khoảng nghỉ. Chồng tôi ủng hộ. Hiện tại tôi mới nghỉ việc được 15 ngày. Trước khi tôi nghỉ thì hai đứa con cũng nghỉ hè. Vừa nghỉ hè, ông bà ngoại muốn hai cháu về quê chơi, trải nghiệm mùa hè ở quê là điều các con vô cùng thích. Ba mẹ và các em tôi (hai em gái ở quê đã lấy chồng có con và ở riêng) ở quê hỗ trợ hết mức việc hai con tôi về quê chơi.
Một tháng trôi qua, tôi muốn con vào để gắn kết hơn với con vì đang nghỉ việc. Con tôi muốn các em họ ra thành phố chơi cùng một tuần, cũng muốn các em biết nhà mình. Tôi cũng háo hức, xin cho các cháu vào chơi, bố mẹ các cháu ở quê thì muốn cho vào 3 ngày thôi, để về còn học hè, có thể cũng không muốn phiền vợ chồng tôi quá nhiều. Họ hàng nhà chồng cũng ở quê và có vài cháu cùng tầm tuổi, khi nghe mấy cháu bên nhà tôi vào cũng muốn vào chơi cùng. Tôi rất vui vẻ, vì dù sao các cháu học cả năm rồi, vào có mấy ngày nên tôi dành hẳn 3 ngày tuyệt vời cho các cháu. Với vốn ngân sách khá hạn hẹp của mình, tôi vung tay tiêu hết để các cháu có một mùa hè đáng nhớ ở thành phố.
Mấy đứa ở tuổi đang lớn nên chơi cũng quậy và phá banh cái nhà lên, tôi cũng là người dọn vì nghĩ có mấy ngày thôi, mình chịu được, không sao. Chuyện chẳng có gì đáng kể nếu sau 4 ngày, mấy cháu chưa muốn về và muốn ở lại chơi thêm. Các em tôi ở quê bảo chỉ chơi 4 ngày nên tôi quyết định cho chơi chừng đó và muốn các con về quê. Các cháu bên chồng bảo với ba mẹ chồng là muốn ở lại chơi nữa. Thế là chuẩn bị lên xe về quê thì mẹ chồng qua bảo cho mấy đứa ở lại chơi, sao bắt tụi nó về sớm thế. Tôi đã giải thích nhưng ba chồng lại qua bảo mấy đứa còn muốn chơi, cho tụi nó ở lại chơi đã. Tôi vẫn cương quyết đã chốt chơi 4 ngày thì sau 4 ngày nên về, ở lại không ai chăm sóc được cả 9 đứa một lúc như thế.
Ba ngày qua tôi chăm sóc mấy đứa vì nghĩ chỉ chơi được 3 ngày, cố gắng dẫn đi chơi những chỗ có thể chơi và đi hết công suất rồi, giờ ở lại thêm nữa tôi không biết dẫn đi đâu, với lại kinh tế cũng cạn rồi, sợ không chăm chu đáo được (do tôi đã nghỉ việc nên chi tiêu cũng chắt bóp hơn, nhưng tôi không nói với ông bà việc này). Mấy đứa thấy tôi dứt khoát nên cũng chấp nhận việc sẽ về quê như đã hẹn. Chiều ngày cuối cùng như lịch hẹn, tôi dẫn cả đoàn đi xem phim, ăn pizza để về quê.
Đang ăn ở nhà hàng, em chồng nhắn hỏi đang ở đâu để ghé (em gái chồng đang sống cùng ba mẹ chồng) vì tôi dẫn luôn con của em chồng đi chơi. Vừa tới quán là em ngồi cắm mặt vào điện thoại, đang lúc chờ đồ ăn tới thì tay vừa bấm điện thoại lướt lướt, miệng nói như bề trên: "Mẹ bảo là mấy đứa (mấy đứa bên nhà chồng) đang muốn chơi, để tụi nó ở lại chơi thêm, bắt về sớm làm gì, để lại rồi chủ nhật nghỉ mình chở đi chơi". Mấy đứa nhỏ thấy em chồng nói vậy lại nhìn tôi, vì quyết định cuối cùng là ở tôi.
Tôi nhắn cho chồng về vụ việc trên, chồng bảo cho cả mấy đứa bên nhà ngoại ở lại luôn, chúng cũng muốn ở theo, đã về thì về cả, ở thì ở cả. Vì ở lại cũng ở nhà tôi, chứ nhà chồng khá chật nên bọn nhỏ chỉ thích ở nhà tôi. Còn việc mấy đứa nhỏ quậy thì chồng tôi sẽ quán triệt để không cho phá thoải mái nữa. Khi tôi tâm sự thêm việc cả ba mẹ và em chồng đều nói tôi đừng bắt mấy đứa về quê nữa, mà cho ở lại chơi mấy hôm, lại nói trước mặt bọn trẻ, mỗi lần như thế tôi cảm thấy như mình đang đóng vai ác vậy. Chồng tôi bảo tôi suy diễn thế, căn bản mọi người đều muốn các cháu ở lại, chỉ có tôi chuyện bé xé ra to, suy diễn nặng nề ra.
Tôi buồn và cũng khá mệt sau 3 ngày căng đét dẫn tụi nhỏ đi chơi. Giờ quay lại tôi như bị tâm lý vậy. Tôi gọi điện hủy vé về, để tụi nhỏ ở lại thêm 5 ngày. Bọn nhỏ vui vẻ, náo động trở lại. Tôi thấy thương nhưng cũng vẫn bực mình với em chồng, ba mẹ và chồng. Tôi nhắn tin cho em chồng thể hiện sự không hài lòng về việc em chồng và mọi người nói như thế trước bọn trẻ. Tin nhắn của tôi khá căng nên em chồng nói vốn dĩ em không có suy nghĩ gì nhiều như thế, chỉ là thấy bọn trẻ muốn chơi tiếp nên kêu ở lại chơi thôi, từ nay không thèm động tới những việc như thế này nữa. Bây giờ bọn trẻ đang ngủ say, tôi ngổn ngang trong lòng. Mong các bạn chia sẻ.
Sau chuyện tiền bạc và vài hiểu lầm, thái độ của vợ tôi thay đổi hoàn toàn.
Chuyện đã xảy ra hơn 2 năm, khi vợ tôi về làm dâu được khoảng 6 tháng. Chúng tôi là bạn học cấp ba, cùng quê. Gia đình hai bên kinh tế đều không khá giả nên từ khi lập nghiệp, vợ chồng tôi luôn tự bươn chải và độc lập tài chính. Bố vợ bỏ cô ấy từ khi mới sinh nên tôi rất đồng cảm với sự thiếu thốn tình cảm đó. Tôi luôn mong khi lấy tôi, cô ấy sẽ được bố mẹ tôi bù đắp phần nào vì bố mẹ tôi là những người sống chan hòa, hòa đồng với bà con lối xóm. Thời gian yêu nhau và trước hôn nhân, bố mẹ tôi với cô ấy rất quý mến nhau, hầu như không có mâu thuẫn.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi vợ chồng tôi mua nhà trên Hà Nội. Bố mẹ tôi hứa hỗ trợ khoảng 500 triệu đồng, phần còn lại chúng tôi tự lo. Với một gia đình làm nông thuần túy, đó gần như là khoản tiền lớn nhất mà ông bà tích cóp được. Tôi nghĩ mình phải biết ơn bố mẹ và tự nhủ sau này có điều kiện sẽ hoàn lại. Nhưng vợ tôi lại cho rằng đó là trách nhiệm của bố mẹ đối với con cái. Cô ấy còn giục tôi hỏi lại cho rõ xem ông bà cho chính xác bao nhiêu tiền để còn tính toán.
Minh họa: AI
Đúng thời điểm đó, một số chuyện nhỏ lại trở thành nguồn cơn mâu thuẫn. Có lần tôi bị ốm phải truyền nước ở nhà vợ, bố mẹ tôi nghe tin liền chạy sang thăm vì hai nhà chỉ cách nhau 8 km. Một lần khác, vợ tôi bị dị ứng nặng khi về quê. Tôi có gọi điện báo cho bố mẹ nhưng lúc đó đã khuya nên ông bà nói sáng hôm sau sẽ sang. Có lẽ từ việc này, cô ấy cho rằng bố mẹ tôi quan tâm con trai hơn con dâu. Tôi đã giải thích rất nhiều nhưng cô ấy không chấp nhận và dần hình thành suy nghĩ rằng bố mẹ tôi không hề thương mình.
Điều khiến tôi buồn nhất là trước đó cuộc sống của chúng tôi rất hạnh phúc. Bố mẹ tôi luôn tự hào về con dâu, có gì ngon cũng gửi lên Hà Nội cho vợ chồng tôi. Nhưng sau chuyện tiền bạc và những hiểu lầm đó, thái độ của vợ tôi thay đổi hoàn toàn. Cô ấy không muốn về quê, không hỏi han bố mẹ tôi. Mỗi lần ông bà gọi điện, cô ấy chỉ nghe qua loa cho xong chuyện. Thấy con dâu thay đổi, bố mẹ tôi nhiều lần hỏi han. Tôi cố giấu nhưng rồi cũng không giấu được mãi. Bản thân tôi luôn cố nhìn nhận khách quan, nghĩ rằng cả hai bên đều có phần đúng phần sai. Tôi làm cầu nối, truyền đạt những điều vợ chưa hài lòng và những điều bố mẹ còn băn khoăn với mong muốn mọi chuyện được giải quyết.
Mẹ tôi thậm chí còn cùng bố lên tận Hà Nội để xin lỗi con dâu vì đã vô tâm trong một vài việc trước đây. Ông bà mong được hàn gắn tình cảm. Vợ tôi chỉ vâng dạ nhưng trong lòng vẫn không bỏ qua được chuyện cũ. Đỉnh điểm là từ khi có con, vợ tôi càng có lý do không về quê. Từ lúc mang thai đến khi sinh con, cô ấy chỉ về đúng một lần dịp Tết. Quê tôi cách Hà Nội khoảng 130 km nhưng hầu như mọi việc giỗ chạp hay công việc gia đình bên nội, cô ấy đều không quan tâm. Mỗi lần nhắc đến chuyện về quê là lại xảy ra cãi vã.
Bố mẹ tôi rất mong cháu nhưng không được gần cháu. Con tôi đến 15 tháng tuổi mà bố tôi mới được bế cháu hai lần. Hàng xóm hỏi han, ông bà còn phải nói dối là cháu hay ốm nên không về được vì sợ mất mặt. Mọi chuyện càng tệ hơn khi vợ tôi đăng những dòng trạng thái bóng gió về mẹ chồng và gia đình chồng trên mạng xã hội. Những bình luận ác ý từ người ngoài rồi cũng đến tai họ hàng và bà con quê tôi. Bố mẹ tôi thất vọng, buồn phiền nhưng cuối cùng đành buông xuôi vì đã cố gắng hòa giải nhiều lần mà không thành.
Tôi ở giữa chưa bao giờ thấy bất lực đến thế. Tôi đã nhẹ nhàng có, cứng rắn có, nói chuyện với vợ, với mẹ vợ, với anh chị em bên ngoại nhưng mọi chuyện không khá hơn mà còn tồi tệ hơn. Mẹ vợ chỉ khuyên tôi cố nhẫn nhịn vì tính vợ nóng, nhưng không phân tích cho cô ấy đúng sai ở đâu. Đến giờ, tôi gần như không tìm được ai bên nhà vợ hiểu được nỗi lòng của mình. Tôi luôn cố gắng dung hòa mọi chuyện nhưng ngày càng kiệt sức. Hiện tại tôi cảm thấy mình có dấu hiệu trầm cảm nhẹ, không thể tập trung vào công việc. Tôi chỉ muốn được chia sẻ để lòng nhẹ đi phần nào.
Bà tặng một cây vàng buổi trưa, buổi chiều hôm đó gọi vợ chồng tôi lại và nói cho bà mượn lại vì đang kẹt tiền.
Vợ chồng tôi nhìn chung công việc ổn với mức lương không quá cao (mỗi người hơn 10 triệu đồng). Do mức sống chỗ tôi hơi cao nên đến giờ chúng tôi vẫn đang ở nhà thuê. Gia đình hai bên không mấy khá giả nên không phụ giúp chúng tôi được gì, nhưng chúng tôi luôn tự nhủ với nhau là phải tự cố gắng bằng bản thân mình.
Điều tôi muốn nói ở đây là về tính cách của mẹ chồng. Ban đầu chúng tôi khá hòa hợp, nhưng thật ra là do tôi nhường nhịn và luôn chịu phần thiệt về mình. Bà cứ mãi như vậy khiến tôi ngày càng có ác cảm với bà, đến hiện tại thật sự ghét. Bà không phải người khó khăn, không chửi bới hay hà khắc với tôi nhưng bà thảo mai một cách khiến tôi sợ. Bà luôn nói lời ngọt ngào nhưng toàn làm ngược lại.
Ngày cưới, bà tặng tôi một cây vàng, còn mẹ ruột tôi chỉ tặng 6 chỉ. Bà nói chuyện điện thoại với chồng tôi, vô tình tôi nghe được: "Con gái đi lấy chồng mà tặng gì có 6 chỉ". Nhưng tôi cũng cho qua, giả vờ không nghe thấy. Mẹ tôi cho luôn, còn bà tặng một cây buổi trưa, buổi chiều hôm đó gọi vợ chồng tôi lại và nói cho bà mượn lại vì đang kẹt tiền. Bà bảo ráng tặng vậy là vì nghĩ cho hai đứa, là vì hai đứa chứ không phải vì bà. Bây giờ cho bà mượn, sau này muốn lấy lại chỉ cần nói trước một tháng là bà trả ngay. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa lấy lại được dù đã hỏi nhiều lần và xác định không lấy được nữa.
Minh họa: AI
Hồi em gái chồng cưới, vợ chồng tôi thống nhất cho một chỉ vàng, mẹ chồng nói: "Sao em cưới mà cho gì có một chỉ", trong khi trước đó một tháng, anh trai tôi cưới, vợ chồng tôi cũng cho đúng một chỉ như vậy.
Ngày tôi sinh con, bà và em chồng (hơn tôi hai tuổi, đã lập gia đình) lên bệnh viện ở lại với tôi hai ngày. Bà cho tôi 5 triệu nhưng mặc định mọi chi phí ăn uống của hai mẹ con bà đều do mẹ tôi lo. Cháu thì hai mẹ con chỉ nựng lúc rảnh, còn thay tã hay chăm sóc đều gọi mẹ tôi. Đêm hai mẹ con ngủ một mạch tới sáng. Mẹ tôi chăm bảy ngày ở viện, mọi chi phí ăn uống và mua lặt vặt đều thanh toán hết. Ban ngày chỉ được vào viện theo giờ quy định nên ba người họ cùng đi ăn bên ngoài nhưng lúc tính tiền, hai mẹ con đều ngồi im và mẹ tôi là người trả.
Sau sinh, mẹ tôi phụ chăm cháu là chính. Tôi nghĩ bà nội ở xa, lại bận buôn bán nên không trách. Nhưng mỗi lần gặp, mẹ chồng lại nói ở quê bà, vợ chồng lấy nhau phải tự lập, đứa đầu nhà ngoại nuôi, đứa thứ hai tự lo chứ ông bà nội không lo gì cả. Tôi nghe mà mệt. Cả năm không gặp cháu nhưng mỗi lần cháu về thăm, ông bà rất hờ hững. Ăn cơm xong là ông đi uống trà, bà vào phòng riêng bấm điện thoại. Nhìn con mà tôi thấy thương vô cùng. Đến nỗi chồng tôi cũng cảm nhận được và buồn nhưng hai vợ chồng không ai nói gì.
Về tiền bạc, dù kinh tế chưa vững, thiếu trước hụt sau nhưng lễ Tết, dịp quan trọng hay ông bà ốm đau, chúng tôi đều gửi tiền về. Có năm còn cho ông bà nội nhiều hơn ông bà ngoại. Trong khi đa số lần cho ba mẹ tôi, ông bà không lấy hoặc lại cho ngược cháu. Tôi không so sánh nhưng mẹ chồng rất hay thể hiện sự không tôn trọng bên nhà tôi. Tết nào ba chồng cũng nhắc bà gọi điện chúc Tết nhà tôi, bà đều bảo quên. Có lần ba chồng nhắc nhiều quá, bà nạt ông ngay trước mặt tôi nhưng sau đó lại bảo ông xuống chúc Tết anh chị sui nhà em chồng vì nhà đó giàu có, bà rất quý.
Mẹ chồng lấy vàng cưới của tôi ngay ngày đầu tiên nhưng em chồng cưới, bà không đụng đến vàng cưới của nó. Tôi biết hết nhưng không nói gì. Bà hay mượn tiền vợ chồng tôi. Lúc đầu chỉ vài triệu, tôi bảo thôi con cho mẹ luôn thì bà phản ứng rất mạnh, nói tính bà sòng phẳng, mượn là trả. Nhưng thực tế bà không trả. Rồi số tiền ngày càng lớn hơn. Có lần tôi còn phải đi mượn giúp vì thấy bà kẹt. Đến hạn bà không trả, cũng không nói gì. Tôi phải nhắc nhiều lần, bà mới đưa lắt nhắt từng ít một. Năm kia, bà còn nhờ chồng tôi vay tín dụng 100 triệu nhưng hai mẹ con giấu tôi, mỗi tháng phải trả 5,5 triệu. Những tháng đầu bà trả đều, sau đó tháng nào cũng trễ, thiếu hoặc trả nhỏ giọt khiến chồng tôi rất mệt mỏi, nhiều lần phải tự bù thêm tiền để trả.
Gần đây ông bà vào ở cùng vợ chồng tôi nhưng bà rất kỳ. Chủ nhật bà dậy sớm nấu ăn sáng nhưng chỉ nấu phần bà. Quần áo phơi ngoài dây, bà chỉ lấy đồ của ông bà vào. Nồi bẩn trên bếp chưa rửa, bà lấy nồi khác nấu rồi rửa đúng nồi của bà, còn nồi của chúng tôi lại để nguyên. Bà chẳng bao giờ giao tiếp với cháu. Có hôm bà đang trong nhà vệ sinh, con tôi mắc đi vệ sinh nên đứng ngoài gọi mãi. Chồng tôi phải bảo con đi vào bô nhưng cháu vẫn đợi. Bà ra khỏi nhà vệ sinh, thấy cháu đứng đó cũng không nói một câu nào, đi thẳng lên phòng.
Giờ tôi rất ghét mẹ chồng, ghét thật sự luôn. Nhiều lúc tôi không biết phải làm thế nào. Nói thì chồng bảo tôi lặt vặt nhưng sống với nhau như vậy quá mệt mỏi. Mà như thế mẹ chồng tôi không lặt vặt sao? Nếu bà không lặt vặt thì sao khi nấu ăn không nấu cho cả nhà, rửa chén không rửa luôn hai cái nồi kia, lấy quần áo vào không lấy luôn cho cháu? Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi sẽ tiếp thu và nhìn nhận lại.
Sau khi vào khách sạn, tin nhắn của anh thưa dần, tôi biết mình ngu dại, đã yêu anh thật lòng nhưng giờ anh chẳng để tâm tôi nữa.
Tôi và anh làm chung, anh vào trước tôi 5 năm, tôi làm chưa được một năm. Tôi 28 tuổi, có chồng hai năm nhưng chưa có con dù không kế hoạch gì. Dáng người tôi cân đối, khuôn mặt dễ nhìn. Cũng vì điều đó tôi được nhiều người đàn ông độc thân đến có gia đình thích, trong đó có anh, dù anh nhỏ hơn tôi một tuổi. Không hiểu sao anh biết số điện thoại của tôi ngay ngày đầu tiên đi làm. Những ngày sau đó, anh liên tục nhắn tin, gọi điện hỏi thăm, muốn kết nối. Tôi thẳng thắn từ đầu rằng mình đã có gia đình, anh vẫn chẳng quan tâm việc đó, trong khi anh cũng có vợ rồi.
Chồng tôi là người khô khan, ít quan tâm đến vợ nên tôi thấy cuộc sống hôn nhân thiếu sự ngọt ngào. Đọc những tin nhắn của đồng nghiệp nhiều, dần dần tôi cũng rung động. Anh luôn để ý cảm xúc của tôi. Tôi đã mở lòng mình, chia sẻ nỗi lòng với anh. Chuyện gì đến đã đến, một lần chúng tôi đi ăn rồi tôi đã đồng ý cùng anh vào khách sạn. Tôi lao vào anh như thiêu thân, anh nói gì tôi cũng nghe. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả. Bình thường anh nhắn tin liên tục, luôn quan tâm tôi. Vậy mà sau chuyện vào khách sạn hôm đó, tin nhắn của anh thưa dần. Tôi đã biết mình ngu dại. Tôi đã yêu anh thật lòng nhưng giờ anh chẳng còn để tâm đến tôi nữa.
Tôi biết mình đã gặp phải Sở Khanh. Trước anh luôn than phiền cuộc sống gia đình không tốt, mất cảm giác yêu vợ, không muốn gần gũi vợ, chỉ thương con trai, rồi anh tới với tôi để làm tôi đau khổ. Có lẽ tôi đã phải trả giá vì phản bội chồng. Tôi biết mình sai, thế nhưng chưa thể quên được người đàn ông đó. Mong được mọi người chia sẻ. Tôi muốn quên chuyện sai lầm, làm lại từ đầu. Cảm ơn các bạn đã đọc bài này.
Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, cô ấy không chịu ký đơn.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá giỏi giang, biết tính toán nên gần 20 năm qua cũng vun vén và tích góp cho gia đình khá nhiều tài sản. Ai tiếp xúc với vợ tôi đều nhận xét cô ấy tốt tính, nói chuyện nhẹ nhàng, vui tính. Sống chung với nhau, tôi mới biết vợ rất nóng tính và hay cằn nhằn chồng con. Mỗi lần cãi nhau, vợ mắng chửi, khá hỗn hào, nói lời gây tổn thương, xúc phạm chồng, thậm chí còn tác động vật lý chồng nữa.
Khi cơn giận qua, vợ đều biết lỗi và xin lỗi, nói rằng nóng tính lên là không kiểm soát được cảm xúc. Trước đây, do yêu nhiều và cũng biết ơn vợ đã vun vén gia đình nên tôi nhịn và bỏ qua tất cả. Tôi biết vợ cũng áp lực kiếm tiền rồi mệt mỏi trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì nên nhiều lúc bực bội, đặc biệt con trai tôi hơi cá biệt, ham chơi và nhác học. Tôi tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất chăm chỉ làm việc, không lười nhác, phụ giúp vợ việc nhà, không thuốc lá hay rượu chè gì, chỉ thỉnh thoảng cà phê với bạn. Mấy năm gần đây, ngày càng lớn tuổi, tôi không thể chịu đựng được tính này của vợ nữa.
Một năm trước, tôi gặp em, người phụ nữ hơn mình vài tuổi. Em rất tâm lý, tinh tế. Ở bên em tôi mới thấy mình là đàn ông, được sống thật với con người mình. Em là phụ nữ đơn thân có hai con trai trạc tuổi hai con tôi. Em mạnh mẽ và có tài kinh doanh, hiện là chủ một công ty bất động sản khá thành công. Lúc đó, tôi vẫn chưa có ý định bỏ vợ dù nhiều khi cũng mệt mỏi lắm. Cách đây vài tháng, vợ chồng tôi lại cãi nhau và lần này tôi không còn muốn chịu đựng nữa. Tôi đề nghị ly hôn. Khi tôi đưa đơn, vợ khá bất ngờ, chắc cũng nghĩ như mấy lần cãi vã trước xong rồi sẽ qua, nhưng lần này như giọt nước tràn ly, tôi thấy mình không được tôn trọng nên không còn muốn sống chung nữa. Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, vợ không chịu ký đơn.
Vợ biết chuyện, yêu cầu tôi cắt đứt với người tình thì sẽ che giấu việc này với gia đình hai bên, chấp nhận tha thứ cho tôi để con có đủ cha mẹ, thế nhưng tôi từ chối. Sau đó vợ tung hô hết bằng chứng cho hai bên nội ngoại, nói tôi đào mỏ, làm trai bao rồi đủ lời lăng mạ, thậm chí còn kể lể với các con để tụi nó đâm ra ghét cha. Tôi xấu hổ nhưng cũng đành, quyết tâm ly hôn cho bằng được.
Sau khi tòa gọi hòa giải nhiều lần, thấy thái độ tôi quá cương quyết nên vợ đồng ý ký đơn thuận tình ly hôn và chia tài sản. Hiện chúng tôi chờ tòa gửi quyết định ly hôn nhưng cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới khi con cái khó dạy. Cô ấy nói con đang tuổi dậy thì mà gặp chuyện gia đình như vậy nên khó dạy và đổ hết trách nhiệm cho tôi. Tôi nhận thấy dù không là vợ chồng nữa nhưng tôi vẫn có trách nhiệm với con. Dù không ở cùng con, tôi vẫn gọi điện hỏi thăm hàng ngày, tiền học của con tôi cũng đóng.
Khi thấy tôi làm việc trong công ty của nhân tình, vợ luôn nghĩ tôi đào mỏ, đánh đổi gia đình để kiếm tiền, rồi nghĩ tôi có thể bị lừa hết tài sản sau ly hôn vì giờ người giàu giả nhiều lắm, ý cô ấy nói người tôi yêu là chủ doanh nghiệp bất động sản nhưng có khi nợ còn nhiều hơn số tài sản hiện có nên tiếp cận tôi để lừa. Cô ấy còn chửi người yêu tôi là ham trai trẻ nên mới cặp với tôi, rồi liên tục nhắn tin chửi bới chúng tôi. Mong được các bạn chia sẻ.
Trong suốt khoảng bảy năm qua, số lần chúng tôi quan hệ chỉ đếm bằng lần.
Tôi 36 tuổi, vợ hơn tôi một tuổi. Tôi làm sale cho công ty nước ngoài, thu nhập ở mức thấp, 20 triệu mỗi tháng. Cách đây 3-4 năm, thu nhập của tôi khoảng 30-50 triệu đồng. Kinh tế không có nhiều nhưng chủ yếu tôi làm là chính. Chúng tôi có hia con, một gái và một trai (làm IVF). Tôi viết những dòng này không phải để biện minh cho sai lầm của mình mà mong nhận được góc nhìn khách quan từ mọi người về cuộc hôn nhân mà tôi đang đứng trước ngã rẽ.
Sai lầm lớn nhất của tôi là ngoại tình. Chuyện đó xảy ra cách đây hơn một năm nay. Tôi biết dù bất kỳ lý do nào, việc phản bội vợ cũng là điều không thể chấp nhận. Tôi đã phải trả giá cho hành động của mình và đến giờ vẫn cảm thấy day dứt. Bên cạnh đó, tôi còn mang khoản nợ khoảng 60 triệu đồng từ công ty tài chính do từng tham gia đầu tư tiền ảo và thua lỗ. Hiện mỗi tháng tôi phải trả gần 3 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Tôi đã nói với vợ về khoản nợ này nhưng mỗi lần vợ chồng cãi nhau, vợ lại nói tôi chưa báo nợ về gia đình này.
Minh họa: AI
Trong thời gian quen người phụ nữ kia, tôi từng mượn của cô ấy 20 triệu đồng. Sau đó tôi đã trả được 10 triệu đồng. Từ sau Tết vừa rồi, tôi chủ động chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ. Sai lầm của tôi là cắt đứt liên lạc với cô ấy trong khi vẫn còn khoản tiền chưa trả hết. Tôi nghĩ đơn giản rằng sẽ cố gắng trả dần từng tháng khi có điều kiện. Tuy nhiên, người phụ nữ đó đã theo dõi tôi, biết gia đình cũng như sinh hoạt của tôi. Cuối cùng cô ta liên lạc với vợ tôi và kể lại toàn bộ sự việc.
Trong hai ngày liên tiếp, tôi bị vợ đánh, tát, túm tóc, chửi bới và lăng mạ. Tôi hiểu cảm giác bị phản bội đau đớn thế nào nên không phản kháng. Tôi nghĩ mình có lỗi nên phải chấp nhận sự tức giận của vợ. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Sau ngày đầu tiên, khi vợ đi chơi về, tôi chỉ hỏi: "Em đã bình tĩnh hơn chưa?". Ngay lập tức vợ nổi nóng, nói rằng chưa bao giờ bình tĩnh cả. Sau đó tiếp tục đánh tôi, còn quay video rồi chửi bới, xúc phạm tôi. Tôi vẫn không chống trả vì nghĩ rằng mình là người có lỗi trước.
Tôi biết nhiều người đọc đến đây sẽ cho rằng tôi đáng bị như vậy. Có lẽ họ không sai. Nhưng điều khiến tôi đau lòng là cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có những vết nứt từ rất lâu trước khi tôi ngoại tình. Từ sau khi sinh con đầu lòng, vợ gần như không còn nhu cầu gần gũi vợ chồng. Trong suốt khoảng bảy năm qua, số lần chúng tôi quan hệ chỉ đếm bằng lần. Nhiều lần tôi tâm sự, chia sẻ, thậm chí van xin nhưng vợ không thay đổi. Cảm xúc và nhu cầu của tôi, vợ mặc kệ, không quan tâm, ôm thì bảo bỏ ra khó chịu. Còn bảo những cặp vợ chồng khác cũng thế, 3-4 tháng một lần, thậm chí là không có sao họ vẫn hạnh phúc, bảo tôi bị rối loạn cương dương.
Tôi cũng chăm lo việc nhà, chơi với con, lo cho con, cho ăn uống đưa đón đi học, nấu cơm, vì vợ tôi không biết nấu ăn, không quan tâm tới chuyện ăn uống nên tôi muốn ăn thì tự làm. Tôi đang có dự định chuyển công tác từ TP HCM ra Hà Nội. Tôi sẽ ở đây luôn để vợ chồng nhìn nhận nhau, nếu còn nợ thì tiếp tục, không thì buông. Tôi biết mình là người có lỗi trước. Tôi không mong nhận được sự bênh vực. Điều tôi muốn là những lời khuyên chân thành từ những người từng trải qua hoặc chứng kiến những cuộc hôn nhân rơi vào hoàn cảnh tương tự. Liệu cuộc hôn nhân này sẽ thế nào?
Anh nói nếu muốn nhận lại toàn bộ số ảnh đó, tôi phải ngoan ngoãn ở bên anh một thời gian.
Tôi hiện có một công việc ổn định, thu nhập khá, cuộc sống yên ổn bên con. Gần đây, một chuyện từ quá khứ bất ngờ quay lại khiến tôi mất ăn mất ngủ. Trước tôi làm việc cho một công ty đa quốc gia và gặp anh. Thời điểm đó tôi vẫn đang có chồng, chồng tôi làm việc ở Hải Phòng, tôi làm việc ở Hà Nội. Nhìn lại, tôi biết mình đã sai khi nảy sinh tình cảm với người đàn ông khác trong lúc hôn nhân vẫn còn tồn tại.
Sau một thời gian quen nhau, tôi cũng phát hiện chồng ngoại tình. Vợ chồng không thể tìm tiếng nói chung nên chia tay, chồng tôi ra nước ngoài làm việc. Những ngày đó, chính anh là người ở bên cạnh động viên, chăm sóc và giúp mẹ con tôi vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Đến bây giờ, tôi vẫn mang trong lòng sự biết ơn đối với anh. Anh đồng hành cùng mẹ con tôi một thời gian. Sau nhiều suy nghĩ, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ vì nhận ra tình cảm dành cho anh không phải là tình yêu. Đó là sự biết ơn, kính trọng và ngưỡng mộ dành cho người từng giúp đỡ mình trong lúc yếu đuối nhất.
Sau này, gia đình từng mai mối cho tôi một người đàn ông nước ngoài có địa vị xã hội cao, tôi từ chối vì khoảng cách tuổi tác quá lớn. Tôi tập trung vào công việc, nuôi con và xây dựng cuộc sống riêng. Những năm tháng khó khăn rồi cũng qua đi, tôi tưởng rằng mọi chuyện đã thực sự khép lại. Gần đây, tôi và anh tình cờ gặp lại nhau, anh đã có gia đình. Chúng tôi trò chuyện như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại, cũng có đi cà phê và ăn uống. Một thời gian sau, anh bảo vẫn còn tình cảm với tôi, muốn chúng tôi '"qua lại". Điều khiến tôi lo lắng là trong thời gian yêu nhau trước đây, anh còn giữ một số hình ảnh riêng tư của hai người. Anh nói nếu muốn nhận lại toàn bộ số ảnh đó, tôi phải ngoan ngoãn ở bên anh một thời gian.
Trải qua một thời gian quá dài, những tình cảm ngày xưa đã không còn, với tôi, đó chỉ là một phần ký ức. Tôi không muốn tiếp tục bất kỳ mối quan hệ nào với anh, càng không muốn làm tổn thương gia đình mình hay gia đình anh. Tôi đã giải thích, van xin, nhắc anh nghĩ đến vợ con và vị trí hiện tại của mình, nhưng tất cả đều vô ích. Giờ đây tôi thực sự bế tắc, không biết nên tiếp tục nhượng bộ, cứng rắn đối mặt hay chấp nhận mọi rủi ro nếu anh công khai những bức ảnh đó. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Thật sự tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn thôi chứ không muốn kết thúc như vậy.
Tôi và anh yêu nhau được hai năm, có những lúc hạnh phúc khiến cho đối phương tin vào đây là một nửa của đời mình. Nhưng kể từ khi được hơn một năm, chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Anh quyết định đi nước ngoài và chìm đắm trong game, dần thờ ơ với tôi. Anh khá ít nói và mỗi lần cãi nhau, đều im lặng để cả hai suy nghĩ rồi làm hòa. Nhưng việc suốt ngày chơi game bỏ mặc tôi thiến tôi rất khó chịu.
Đỉnh điểm hôm đó, chúng tôi cãi nhau và anh lại im lặng nhưng tôi muốn nói chuyện rõ ràng và cả hai cãi nhau to. Cuối cùng anh nói chia tay. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không muốn mất anh nên đã níu kéo. Tôi đến tìm anh mấy lần, cuối cùng anh cũng quay lại và nói nếu không thay đổi, sớm muộn cũng chia tay thôi. Sau lần đó, tình cảm chúng tôi lại đi lên, được khoảng tầm 6 tháng thì anh lại như vậy. Tôi hỏi lý do, anh nói do tôi hay nói chuyện với người khác nên chán. Tôi thấy mình sai nên đã sửa nhưng thái độ của anh vẫn không thay đổi.
Minh họa: AI
Gần đây, công việc của anh bận rộn nên chúng tôi không có thời gian nói chuyện, toàn là tôi chủ động nên khá buồn. Tôi quyết định muốn gặp để nói chuyện nhưng không hiểu sao anh lại im lặng, không nói gì. Tôi đến tìm anh nhưng anh không muốn gặp. Tôi đã tìm cách gặp nhưng anh không nói gì với tôi và đưa tôi về. Thỉnh thoảng hỏi mấy câu, anh mới trả lời. Về đến nhà, tôi nhắn tin bình thường, anh vẫn không trả lời. Bực quá tôi nói rất nhiều và anh bảo nên dừng lại. Thật sự tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn thôi chứ không muốn kết thúc như vậy. Tôi không hiểu sao lại như vậy. Giờ tôi phải làm sao? Tôi không muốn kết thúc như vậy.
Tôi thật lòng chẳng có tình cảm gì với anh nhưng cũng bối rối khi người mình quý mến lại dành tình cảm cho mình như này.
Tôi gặp và quen anh sau khi ra trường đi làm được hai tháng. Sau khoảng một năm tìm hiểu, tôi nhận lời yêu anh bởi ngoài sự đồng điệu về tâm hồn còn thấy anh là người đáng tin cậy. Rồi vì công việc, tôi phải tới thành phố khác làm việc. Chúng tôi yêu xa, hơn tháng lại gặp nhau, tình cảm tốt đẹp.
Xin kể thêm với các bạn về một người xuất hiện trong câu chuyện này của tôi. Đó là bạn thân của bạn trai tôi. Họ rất thân thiết, thậm chí có thể hiểu và tin tưởng nhau hơn cả anh em ruột trong nhà. Tôi cũng rất quý mến anh bạn đó, thế nên ngoài những giây phút riêng tư dành cho hai đứa, chúng tôi cùng tụ tập ở nhà anh ấy và bạn gái anh, cô bé xinh xắn và rất dễ thương. Tôi thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm anh bạn vì thật tâm rất quý và coi anh như anh trai mình.
Cách đây nửa năm, bạn trai thay đổi, không còn quan tâm và nhiệt tình với tôi như trước. Tôi tìm hiểu thì được biết anh đã có người khác, họ còn tính chuyện xa hơn. Phải nói thêm rằng, thời gian đấy tôi không hay gọi điện về cho bạn của anh vì anh tỏ ra ghen mỗi khi tôi gọi điện cho anh bạn đó. Tôi chỉ gọi điện cho người yêu anh bạn và bạn trai đã giấu tôi về việc có người con gái khác. Sau khi biết chuyện, tôi đã chia tay. Bạn trai cũng chẳng có một lời giải thích nào. Những tháng ngày sau đó tôi sống trong địa ngục với nước mắt và đau khổ.
Cách đây hai tháng, tôi được điều đi học nâng cao ở thành phố. Trở lại nơi cũ, tôi vừa vui vì được thăm gia đình, cũng đau khổ nhiều bởi nỗi đau bị lừa dối chưa nguôi ngoai. Anh bạn của người yêu cũ biết tôi về và đến thăm, hôm đó tôi ở nhà một mình. Chúng tôi đã nói rất nhiều, chủ yếu về người yêu cũ của tôi. Anh bạn an ủi, sẻ chia với tôi và ôm tôi an ủi. Rồi anh bạn đó còn định có những hành động muốn tiến xa hơn. Tôi phản kháng mạnh mẽ, anh ấy xin lỗi vì đã không kiềm chế được cảm xúc, nói dành tình cảm cho tôi từ lâu nhưng không dám thổ lộ vì đang có bạn gái, với lại tôi đang có người yêu.
Anh còn bảo sẽ chia tay bạn gái nếu tôi nhận lời yêu anh. Tôi thật lòng chẳng có tình cảm gì với anh nhưng cũng bối rối khi người mình quý mến lại dành tình cảm cho mình như này. Tôi nên làm gì đây? Tôi rất muốn giữ tình bạn với người đàn ông này.
Chúng tôi chia tay hơn một năm, từ đó không còn gặp lại nhau; ngày đó, tôi đã chọn anh, anh lại chọn quay về với gia đình.
Tôi đã cố quên anh để bắt đầu một cuộc sống mới, thế nhưng mỗi lần nghe anh kể chuyện, tôi lại thấy khó chịu. Suốt một năm qua, anh vẫn thỉnh thoảng hỏi tôi đã có người yêu chưa. Tôi có rồi nhưng không nói thật ngay, một phần vì tò mò, muốn biết rốt cuộc anh muốn gì. Anh không tin cho đến khi nhìn thấy ảnh tôi chụp cùng người yêu. Lúc đó, anh tỏ ra khó chịu. Anh bảo tay anh run lên, toát mồ hôi vì thấy tấm hình đi chơi của tôi. Anh nói suốt một năm qua vẫn yêu và nghĩ đến tôi. Rồi anh hỏi: "Sao em lại dễ yêu như vậy? Anh tưởng em phải mất ít nhất một năm hoặc nhiều năm mới có thể yêu lại".
Minh họa AI
Chúng tôi từng yêu nhau một năm. Anh là người đàn ông giỏi giang, có tiếng trong ngành, quen biết nhiều, ngoại hình nổi bật, có nét rất riêng so với những người đàn ông tôi từng biết. Dù đã có gia đình, vẫn có rất nhiều phụ nữ thích anh. Anh nhiệt tình, lịch sự, luôn giữ vẻ lạnh lùng, không ồn ào. Anh từng đối xử với tôi rất tốt. Một năm qua, tôi cố quên anh, quên cái thứ tình cảm sai trái đấy nhưng không dễ. Những lúc rảnh rỗi, đầu óc tôi vẫn nghĩ lại. Tôi luôn muốn hiểu rốt cuộc giữa chúng tôi là gì. Tại sao khi yêu, anh có thể khóc vì tôi, muốn mua xe ôtô cho tôi trong khi vợ anh đi xe máy, chăm tôi từng li từng tí... nhưng khi muốn rõ ràng anh lại lựa chọn trở về với gia đình?
Khi biết tôi có bạn trai, anh chặn số tôi. Anh nói rằng trước giờ còn vương vấn, nhưng có lẽ bây giờ đã được giải thoát. Rồi sau đó, anh lại kể cho tôi nghe về một cô gái khác. Anh cho tôi xem ảnh cô ấy, nói rằng thương cô ấy vì đi làm vất vả từ sáng đến tối. Anh biết rất rõ về cuộc sống của cô ấy. Anh nói quý và cô ấy cũng quý anh, rằng cô ấy vô tư, thoải mái, chia sẻ mọi thứ với anh, luôn quan tâm anh, thế nhưng giữa họ "chưa có gì". Anh nói thêm, nếu cô ấy có ngỏ lời, anh sẽ từ chối vì tình cảm đã qua nó quá lớn với anh. Rồi anh hỏi tôi: "Sao cô ấy cứ hỏi han anh suốt vậy? Chắc cũng quý anh nhỉ". Anh bảo cô ấy vô tư, đáng yêu.
Ban đầu, tôi chỉ tò mò về cô gái đó, đến khi nghe anh nói quá nhiều, tôi lại thấy khó chịu. Tôi chẳng hiểu sao, có cách nào đấy có thể quên họ nhanh chóng không? Chỉ khi thoát ra được, tôi mới có thể hạnh phúc, an nhiên trên con đường phía trước. Tình cảm tôi với bạn trai hiện tại khó hiểu thật sự, chẳng có chút rung động nào nữa, nhưng lại rất bình yên, không sóng gió, chẳng nghĩ ngợi linh tinh. Chúng tôi không giận hờn, không ghen tuông, không chia sẻ nhiều, tất nhiên là chuyện chăn gối tôi không còn có cảm xúc và không muốn. Rốt cuộc tình yêu thật sự như nào? Mọi người ai từng đi trước, có gia đình hãy chỉ tôi với.
Ngoại hình tôi chỉ tạm được, không phải là chàng trai hào hoa, bảnh bao, lịch lãm, biết ăn chơi, sành điệu, thậm chí còn có phần hơi cù lần.
Tôi 24 tuổi. Tình cờ có một cô gái rất dễ thương, xinh xắn làm chung công ty chủ động làm quen và dành tình cảm cho tôi. Thật lòng tôi chỉ là một người bình thường như bao nhiêu người khác. Ngoại hình chỉ tạm được, không phải là chàng trai hào hoa, bảnh bao, lịch lãm, biết ăn chơi, sành điệu, thậm chí còn có phần hơi cù lần. Có người nhận xét tôi chỉ được hiền hòa, thành thật mà thôi. Tôi sống rất bình dân, có cuộc sống giản dị và cảm thấy mình với cô ấy không thực sự hòa hợp về quan niệm cũng như suy nghĩ trong cuộc sống. Vì vậy, dù ái ngại, tôi vẫn không thể đáp lại tình cảm của cô gái ấy.
Khoảng nửa tháng sau, tôi biết cô ấy kết hôn với một người đàn ông khác. Sau đó tôi được biết người này đã theo đuổi cô ấy gần một năm. Anh ta khá giả, bảnh bao và giữ vị trí trong ban điều hành của một công ty. Dù không phải chức vụ quá lớn nhưng đủ để có cuộc sống sung túc. Anh ấy thường xuyên tặng những món quà giá trị như túi xách đắt tiền, điện thoại, trang sức và nhiều thứ khác cho cô gái cũng như gia đình cô. Tôi biết hoàn cảnh gia đình cô ấy không mấy khá giả. Vì giữa tôi và cô ấy không có quan hệ tình cảm nên chuyện đó thực ra cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.
Minh họa: AI
Về phần mình, tôi nghĩ việc cô ấy muốn làm quen và tìm hiểu tôi cũng là chuyện bình thường như bao nhiêu câu chuyện tình cảm khác. Tuy nhiên, một số bạn bè thân thiết và người quen lại cho rằng trường hợp này có phần đặc biệt. Họ nói rằng tôi không hẳn là người theo đuổi cô ấy để rồi bị đem ra so sánh hay lựa chọn. Nhưng họ đưa ra một giả thiết khác: nếu khi đó tôi có tình cảm với cô ấy, đáp lại sự chân thành của cô ấy, rồi hai người yêu nhau và tiến tới hôn nhân thì người chồng hiện tại của cô ấy sẽ bị bỏ lại phía sau. Khi ấy, tôi chỉ đơn giản là người may mắn hơn mà thôi.
Ngược lại, trong hoàn cảnh hiện nay, người chồng của cô ấy là người gặp may, còn tôi chỉ là một lựa chọn mà cô ấy từng thử tìm hiểu. Nếu không thành, cô ấy tiếp tục đến với người khác. Thật ra, tôi không hoàn toàn đồng tình với những suy nghĩ đó của bạn bè và người quen. Tuy nhiên, những lời họ nói khiến tôi có phần băn khoăn và suy nghĩ. Vì vậy, tôi muốn chia sẻ câu chuyện này và mong nhận được sự tư vấn. Xin quý độc giả cho tôi lời khuyên, đồng thời giúp tôi hiểu rõ hơn về những trường hợp tương tự có thể xảy ra trong cuộc sống. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Những rung động của tôi như vẫn còn đó, những nhớ nhung tôi dành cho cô ấy bắt đầu trở lại.
Lần đầu tôi gặp cô ấy khi mới lên Sài Gòn học năm 18 tuổi, không dám tiếp cận đành nhờ bạn thân xin số điện thoại giùm. Có lẽ vì quá ấn tượng với vẻ bề ngoài không nổi bật nhưng rất hiền hậu của cô ấy, có thể nói đó là một chút rung động nhỏ lúc gặp mặt. Chúng tôi có nói chuyện và gặp mặt vài lần nhưng tôi lại để mất liên lạc khoảng 5 năm.
Gần đây, tôi nhận được tin nhắn Facebook của một nick lạ, tôi mới biết là của cô ấy. Tôi và cô ấy nói chuyện lại với nhau và gặp nhau. Sự hiền hậu, nhẹ nhàng và biết suy nghĩ cho người khác đó không bao giờ thay đổi trong cô ấy. Khoảng thời gian của tuổi trẻ, tôi đã gặp và tiếp xúc nhiều cô gái nhưng chưa một ai làm tôi thấy tiếc khi họ lướt qua cuộc đời mình, chỉ có cô ấy là người có những đức tính mà tôi mãi không quên được.
Minh họa: AI
Những rung động của tôi như vẫn còn đó, những nhớ nhung tôi dành cho cô ấy bắt đầu trở lại. Cô ấy chưa bao giờ thổ lộ nhưng tôi hiểu được những gì cô ấy làm cho mình. Những ngày đầu biết nhau của tuổi trẻ, tôi đã không làm mọi cách để có cô ấy, nhưng giờ tôi thật sự mong có cô ấy là người bên cạnh mình đến cuối đời.
Cô ấy hơn tôi 6 tuổi, tuổi cả hai nằm trong "tứ hành xung". Gia đình tôi có lòng tin vào sự tương khắc của tuổi tác. Cô ấy cũng không muốn giấu tôi điều gì nên có kể do gia đình ép buộc nên cô ấy lấy một người không thương yêu và đã đơn thân ly dị vì không có tình cảm và sống trong những ngày tháng đau khổ. Chuyện đã qua hai năm từ khi cô ấy liên lạc lại với tôi. Thật sự nghe những gì cô ấy trải qua, tôi càng thêm thương và chỉ muốn bù đắp thêm cho cô ấy.
Hy vọng các bạn có thể có cách giúp tôi thuyết phục gia đình vì tôi biết chắc bố mẹ sẽ khó chấp nhận con dâu đã qua một lần đò, xung khắc tuổi với con trai và chênh lệch tuổi tác như vậy.
Trong suốt 3 ngày, chồng tôi không lên viện thăm con, không gọi một cuộc điện thoại nào hỏi thăm sức khỏe của con.
Con tôi gần 3 tuổi chẳng may rơi xuống nước và trộm vía có người vớt lên được dù cháu đã trôi xa một hai mét. Tôi đi làm về được thông báo lại mới biết. Tối hôm đó con sốt và nôn khan, chồng tôi cho dùng thuốc đút hậu môn và cháu đã hạ sốt, sau đó không còn sốt lại nhưng ho nhiều và sổ mũi. Tôi nói với chồng đưa con đi khám nhưng anh bảo không cần đi và không bận gì. Sáng hôm sau tôi đi làm như bình thường, có xin công ty đi muộn vì chiều qua con bị đuối nước, đi mua thuốc nhưng sáng sớm chưa có cửa hàng mở. Khi tôi lên đến công ty, nhân sự bảo tôi đi về đưa con đi khám, sợ nước vào phổi và phế quản thì khổ.
Tôi đi từ công ty về nhà 25 km rồi đến thẳng trường học đón con đi khám. Tôi không báo cho chồng hay ai trong nhà biết vì nghĩ chỉ đi khám lấy thuốc xong thì lại cho con vào lớp như bình thường. Một phần cũng do tối hôm qua tôi đề cập chuyện cho con đi khám nhưng chồng không đồng ý nên giờ tôi không báo gì cả. Kết quả sau khi khám bác sĩ bảo con bị viêm phế quản cấp, phải ở viện điều trị, nếu không có thể bị viêm phổi. Tôi gọi về cho chồng, bảo con nhập viện. Anh quát trong điện thoại: "Mày ở đấy mà trông một mình".
Sáng hôm sau bố mẹ chồng có lên nhưng bảo vệ không cho vào, bảo chưa đến giờ thăm, họ lại đi về. Hai ngày sau mẹ và em gái tôi lên thay phiên chăm cháu để tôi về nhà tắm giặt. Đến thứ hai, mẹ chồng lên chăm để tôi đi làm, sau bà lại thanh toán viện phí, rồi bố chồng thuê taxi đưa hai mẹ con tôi về nhà. Trong suốt 3 ngày, chồng tôi không lên viện thăm con, không gọi một cuộc điện thoại nào hỏi thăm sức khỏe của con. Từ lúc con ở viện ngày thứ hai đến giờ tôi cũng chưa nói chuyện với chồng câu nào.
Tôi chẳng buồn nói nữa vì thực ra đây cũng không phải lần đầu. Nhiều lần tôi tính đến chuyện ly hôn nhưng con còn nhỏ, gần 3 tuổi, vẫn cần ông bà đưa đón, con đầu tôi gần 7 tuổi. Với mức lương hiện tại, tôi cũng chưa thể nuôi được hai con, còn để chồng nuôi một con thì tôi không đồng ý. Sống thế này tôi cũng mệt mỏi lắm, phải làm sao đây?
Chồng mang một tỷ đồng về quê xây nhà cho bố mẹ, khi tôi hỏi thì anh nói: "Tiền của cô đâu mà lên tiếng".
Tôi 44 tuổi, chồng kém tôi 4 tuổi, có bé gái 12 tuổi và bé trai 10 tuổi. Chồng tôi là người miền Tây và tôi là người miền Bắc. Chúng tôi sống tại Hà Nội. Về công việc: tôi làm kinh doanh tự do, mở và quản lý hai cửa hàng bán lẻ. Chồng tôi có một xưởng sản xuất nhỏ. Nhìn chung công việc của hai vợ chồng đều rất bận rộn. Công việc tại cửa hàng của tôi kéo dài từ 8-22 giờ hàng ngày bất kể là lễ Tết. Tôi thường sắp xếp về nhà lúc 17h hàng ngày để chăm sóc gia đình và con cái. Chồng tôi anh đi làm từ 9-22 hoặc 23h hàng ngày bất kể lễ Tết. Có lúc anh bận công việc đến 22-23h, có lúc anh sẽ nghỉ sớm 18-19h nhưng đi nhậu hoặc vui chơi giải trí (tôi thực sự không nắm rõ, anh không phải là ngày nào cũng bận đến 22-23h nhưng luôn về nhà vào giờ đó).
Về tài chính: Vợ chồng tôi không đóng góp tài chính chung. Anh thực hiện trách nhiệm đóng học phí cho hai con (bé học trường tư nên học phí hai bé tổng khoảng 15 triệu mỗi tháng và tiền trả góp ngân hàng khoảng 3 triệu mỗi tháng). Tôi lo các chi phí ăn uống, sinh hoạt, sức khỏe, mua sắm quần áo, chi phí học thêm cho các bé (khoảng 20 triệu mỗi tháng). Tôi thực sự đang rất mệt mỏi với hôn nhân này, mong được các bạn chia sẻ để có quyết định đúng đắn, giúp tôi thoát khỏi tâm trạng này.
Minh họa: AI
Thứ nhất, chồng tôi là người rất vô tâm và ích kỷ. Trong mọi mâu thuẫn vợ chồng, dù là lớn hay nhỏ, anh đều cư xử theo một cách là bỏ đi (anh bỏ về xưởng ở) và im lặng từ 20-30 ngày. Thời gian bỏ đi này, anh không hề thông báo với vợ (là anh ở lại xưởng hay ở đâu) và tuyệt nhiên không gọi điện thoại hay nhắn tin hỏi bất cứ điều gì với vợ hay con cái. Thực sự điều này làm tôi rất mệt mỏi và chán nản. Trong suy nghĩ của tôi, dù anh có giận dỗi tôi cũng được, nhưng với con cái anh cũng không hề hỏi thăm con bất cứ điều gì, anh hoàn toàn có thể gọi điện thoại nói chuyện riêng với con nhưng anh không làm. Đã có thời gian anh bỏ đi 20-30 ngày, con ốm sốt hay nhà có vấn đề gì anh cũng không biết và không quan tâm.
Thời gian dọn dẹp, sửa nhà cũng là lúc anh giận dỗi bỏ đi 30 ngày. Tôi phải gồng mình lo thợ, giám sát công trình, mua vật tư dù tôi không biết và anh cũng biết tôi không am hiểu về những việc này. Anh bỏ mặc kệ tôi xoay xở. Xin giải thích thêm là các mâu thuẫn giữa chúng tôi không có gì to tát, không cãi cọ lớn tiếng. Đây là điều mà tôi thực sự mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này. Tôi không biết nguyên nhân từ đâu, chỉ hiểu anh quá vô tâm và ích kỷ khi chọn cách cư xử này. Vấn đề này tôi đã cùng anh ngồi nói lại nhiều lần nhưng anh không thay đổi, mà việc bỏ đi, im lặng, không quan tâm tới gia đình của anh ngày càng nhiều ngày hơn.
Về vấn đề tài chính: Vợ chồng tôi mua nhà cách đây năm năm, phải vay mượn khá nhiều tiền từ ngân hàng và các anh trai ruột của tôi. Gần đây chúng tôi đã trả được phần lớn tiền vay ngân hàng. Số tiền trả này do hai vợ chồng cùng đưa ra, anh khoảng hai phần ba, tôi một phần ba. Chúng tôi còn nợ các anh trai của tôi khoảng 600 triệu.
Về gia đình chồng, chồng có một chị gái và hai em trai. Tất cả chị và em trai chồng đều đã lập gia đình và sống cạnh nhà bố mẹ chồng. Tất cả đều đã xây nhà khang trang và có kinh tế khá giả (ngang hoặc hơn vợ chồng tôi). Bố mẹ chồng tôi ở riêng trên phần đất và ngôi nhà cũ. Nhà có hai gian, một gian trước là kiểu nhà lá và nền đất khá dột và mục nát, gian nhà sau (do chồng tôi khi chưa lấy vợ gửi tiền cho ba mẹ xây) rất rộng và kiên cố. Trước Tết, ba mẹ chồng báo chồng tôi về việc gian trước mục nát và dột, không ở được để chồng tôi xây lại cho ông bà. Do ông bà có nói là sẽ cho chồng tôi phần đất này, nhưng cũng chưa sang tên sổ đỏ, các anh chị em khác ông bà đã cho những phần đất bên cạnh và đã xây dựng nhà ở riêng rồi.
Chồng tôi nói với tôi việc xây nhà cho ba mẹ do dột và mục không ở được. Thời điểm này là sát Tết, còn hơn một tháng nữa là Tết. Tôi nói với chồng anh bảo bố mẹ dọn xuống gian sau ở vì gian sau rộng và kiên cố, để qua Tết tính toán tiền rồi xây. Tôi cũng có ý kiến việc các anh chị em còn lại có hỗ trợ phần nào để xây cho ba mẹ nhà không. Chồng tôi gạt hết ý kiến, anh nói rằng phải xây trước Tết cho ba mẹ. Vì tất cả chị và em đều có nhà khang trang, khá giả nhưng ba mẹ lại ở nhà dột và mục, anh không đồng ý. Đất sau này ba mẹ cho anh nên anh lo 100% chi phí xây nhà.
Tôi cũng không tham gia bất kỳ ý kiến gì về việc này nữa. Sau đó anh tự dồn tiền gửi về xây nhà cho ba mẹ (khoảng một tỷ đồng) và cũng không nói với tôi. Tôi chỉ biết việc nhà đang xây, tôi có góp ý với anh về một số thiết bị lắp trong nhà. Anh có nói với tôi: "Tiền của cô đâu mà cô lên tiếng". Từ sau câu nói này của anh, tôi không tham gia vào việc xây nhà này. Sau này tôi hỏi qua em trai chồng thì biết việc số tiền xây nhà là trên dưới một tỷ đồng.
Sự ấm ức này của tôi ở việc: Thứ nhất, tôi luôn phải hỏi vay anh ruột tiền để sửa nhà (chúng tôi vừa sửa nhà xong với chi phí sửa gần một tỷ đồng thì ông bà báo chồng tôi xây nhà cho ông bà), trong khi chồng tôi thực sự có tiền (để gửi về cho bố mẹ xây nhà ngay sau đó) nhưng anh lại không đồng lòng lo chi phí cùng tôi. Thứ hai, dù trách nhiệm anh là đóng góp chi phí cho gia đình như trên nhưng thường là đến thời hạn đóng tiền, anh luôn báo tôi là anh chưa có tiền. Hàng tháng, tôi luôn phải gồng gánh tiền để đóng trước khi đến hạn, sau đó đòi anh. Khi anh có tiền, tôi đòi rất mệt, vật nài anh mới đưa lại.
Tất cả điều trên khiến tôi có suy nghĩ rằng anh có thu nhập nhưng anh không lo vun vén cho gia đình mà muốn dồn về quê để lo cho ba mẹ. Tôi không phản đối việc báo hiếu cho ba mẹ nhưng tôi muốn anh cân đối với gia đình thì anh nói tôi không được lên tiếng. Tôi có suy nghĩ anh thực sự không muốn vun đắp cho gia đình. Thu nhập hàng tháng của anh, tôi không nắm được vì anh giấu thu nhập, không muốn cho tôi biết về thu nhập của mình. Công việc của anh có thu nhập tốt hơn công việc của tôi.
Về cuộc sống gia đình: Tôi không nhận được sự chia sẻ nào từ phía anh. Việc chăm sóc gia đình, con cái, tôi đảm nhận 100%. Thời gian có mặt ở nhà của anh là 22-23 giờ hàng ngày (trong cả năm luôn), nên anh chỉ về nhà lướt điện thoại và ngủ. Tôi không nhận được sự chia sẻ nào kể cả lời nói từ anh. Sự quan tâm của anh tới con cái, nói đúng nhất là rất hiếm khi anh hỏi con. Ưu điểm lớn nhất của anh là rất chăm chỉ, hiền lành, ít nói.
Với các vấn đề hôn nhân trên, tôi luôn thấy bản thân mệt mỏi. Tôi đã có suy nghĩ ly hôn để thoát khỏi áp lực tâm lý. Xong nhìn nhận lại, tôi thấy anh vẫn thực hiện trách nhiệm tài chính với gia đình, con cái (dù tôi phải đòi khá mệt), vậy vẫn còn duy trì để hôn nhân có lợi cả cho tôi và con. Nếu tôi gánh vác hết tài chính thì quá sức với tôi. Tôi từng cố gắng đối thoại với anh về các vấn đề tôi nói ở trên nhưng không nhận được bất cứ cải thiện nào. Tôi cũng từng cố gắng tìm hiểu anh có mối quan hệ nào khác khiến anh cư xử vậy không nhưng cũng không có (hay tôi chưa tìm hiểu ra, tôi thực sự chưa biết).
Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành để tôi biết nên tiếp tục ra sao? Hay tôi làm gì để cải thiện được phần nào hôn nhân này? Hoặc tôi nên chấm dứt và sắp đặt lại cuộc sống cho phù hợp với tài chính bản thân? Tôi không muốn tiếp tục mệt mỏi ngày này qua ngày khác khi phải dằn vặt suy nghĩ. Ngay khi tôi đang viết các dòng này thì chồng đã bỏ đi không về nhà 20 ngày. Tôi rất áp lực tâm lý và mệt mỏi.