Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, cô ấy không chịu ký đơn.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá giỏi giang, biết tính toán nên gần 20 năm qua cũng vun vén và tích góp cho gia đình khá nhiều tài sản. Ai tiếp xúc với vợ tôi đều nhận xét cô ấy tốt tính, nói chuyện nhẹ nhàng, vui tính. Sống chung với nhau, tôi mới biết vợ rất nóng tính và hay cằn nhằn chồng con. Mỗi lần cãi nhau, vợ mắng chửi, khá hỗn hào, nói lời gây tổn thương, xúc phạm chồng, thậm chí còn tác động vật lý chồng nữa.
Khi cơn giận qua, vợ đều biết lỗi và xin lỗi, nói rằng nóng tính lên là không kiểm soát được cảm xúc. Trước đây, do yêu nhiều và cũng biết ơn vợ đã vun vén gia đình nên tôi nhịn và bỏ qua tất cả. Tôi biết vợ cũng áp lực kiếm tiền rồi mệt mỏi trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì nên nhiều lúc bực bội, đặc biệt con trai tôi hơi cá biệt, ham chơi và nhác học. Tôi tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất chăm chỉ làm việc, không lười nhác, phụ giúp vợ việc nhà, không thuốc lá hay rượu chè gì, chỉ thỉnh thoảng cà phê với bạn. Mấy năm gần đây, ngày càng lớn tuổi, tôi không thể chịu đựng được tính này của vợ nữa.
Một năm trước, tôi gặp em, người phụ nữ hơn mình vài tuổi. Em rất tâm lý, tinh tế. Ở bên em tôi mới thấy mình là đàn ông, được sống thật với con người mình. Em là phụ nữ đơn thân có hai con trai trạc tuổi hai con tôi. Em mạnh mẽ và có tài kinh doanh, hiện là chủ một công ty bất động sản khá thành công. Lúc đó, tôi vẫn chưa có ý định bỏ vợ dù nhiều khi cũng mệt mỏi lắm. Cách đây vài tháng, vợ chồng tôi lại cãi nhau và lần này tôi không còn muốn chịu đựng nữa. Tôi đề nghị ly hôn. Khi tôi đưa đơn, vợ khá bất ngờ, chắc cũng nghĩ như mấy lần cãi vã trước xong rồi sẽ qua, nhưng lần này như giọt nước tràn ly, tôi thấy mình không được tôn trọng nên không còn muốn sống chung nữa. Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, vợ không chịu ký đơn.
Vợ biết chuyện, yêu cầu tôi cắt đứt với người tình thì sẽ che giấu việc này với gia đình hai bên, chấp nhận tha thứ cho tôi để con có đủ cha mẹ, thế nhưng tôi từ chối. Sau đó vợ tung hô hết bằng chứng cho hai bên nội ngoại, nói tôi đào mỏ, làm trai bao rồi đủ lời lăng mạ, thậm chí còn kể lể với các con để tụi nó đâm ra ghét cha. Tôi xấu hổ nhưng cũng đành, quyết tâm ly hôn cho bằng được.
Sau khi tòa gọi hòa giải nhiều lần, thấy thái độ tôi quá cương quyết nên vợ đồng ý ký đơn thuận tình ly hôn và chia tài sản. Hiện chúng tôi chờ tòa gửi quyết định ly hôn nhưng cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới khi con cái khó dạy. Cô ấy nói con đang tuổi dậy thì mà gặp chuyện gia đình như vậy nên khó dạy và đổ hết trách nhiệm cho tôi. Tôi nhận thấy dù không là vợ chồng nữa nhưng tôi vẫn có trách nhiệm với con. Dù không ở cùng con, tôi vẫn gọi điện hỏi thăm hàng ngày, tiền học của con tôi cũng đóng.
Khi thấy tôi làm việc trong công ty của nhân tình, vợ luôn nghĩ tôi đào mỏ, đánh đổi gia đình để kiếm tiền, rồi nghĩ tôi có thể bị lừa hết tài sản sau ly hôn vì giờ người giàu giả nhiều lắm, ý cô ấy nói người tôi yêu là chủ doanh nghiệp bất động sản nhưng có khi nợ còn nhiều hơn số tài sản hiện có nên tiếp cận tôi để lừa. Cô ấy còn chửi người yêu tôi là ham trai trẻ nên mới cặp với tôi, rồi liên tục nhắn tin chửi bới chúng tôi. Mong được các bạn chia sẻ.
Quỳnh Hoa