Bạn tôi cho cháu ở miễn phí, anh trai của bạn tự ý chuyển sang phòng khác rộng hơn mà không hỏi ý kiến bạn tôi.

Tôi có người bạn đang rất đau đầu vì một chuyện gia đình liên quan đến tình thân và tiền bạc. Nghe bạn tâm sự nhiều lần nhưng tôi cũng không biết khuyên thế nào, muốn lên đây để xin ý kiến mọi người. Bạn tôi có căn nhà trọ cho thuê. Việc quản lý, vận hành được giao khoán cho em dâu trong gia đình. Hàng tháng, em dâu chịu trách nhiệm khai thác, thu tiền thuê, chi trả các khoản vận hành, phát sinh liên quan rồi trả lại cho chủ nhà một khoản tiền cố định đã thỏa thuận.

Hai năm trước, con trai của anh trai chủ nhà từ quê lên thành phố học đại học nên xin một phòng trong nhà trọ để ở miễn phí. Sau khi bàn bạc, chủ nhà và người em dâu thống nhất cùng hỗ trợ cháu trong suốt thời gian học đại học. Theo đó, em dâu sẽ trừ một nửa giá trị căn phòng vào phần tiền khoán phải trả cho chủ nhà, chủ nhà chịu một nửa còn lại. Nói cách khác, cả hai cùng san sẻ hết chi phí để giúp cháu có chỗ ở ổn định trong 4 năm học.

Minh họa AI

Minh họa AI

Mọi việc diễn ra bình thường cho đến một hôm, bố của cháu lên thành phố và tự chuyển đồ của con sang một căn phòng phía trước rộng rãi, thoáng mát hơn mà không trao đổi trước với chủ nhà hay người đang quản lý vận hành. Sau đó, bố cháu mới báo lại cho chủ nhà rằng cháu đã chuyển phòng vì cho rằng phòng cũ ẩm thấp, ở lâu dễ bệnh.

Theo lời bạn tôi kể, thực tế cháu không mắc bệnh gì nghiêm trọng, chỉ thỉnh thoảng bị viêm mũi dị ứng khi thay đổi thời tiết. Khi biết chuyện, bạn tôi giải thích rất rõ hai vấn đề. Thứ nhất, căn nhà đã giao cho em dâu quản lý nên bất kỳ việc thay đổi phòng nào cũng cần trao đổi với người đang vận hành. Thứ hai, căn phòng phía trước là phòng lớn, thường cho nhóm 2-3 người thuê ở ghép, giá thuê khoảng 6,5-7 triệu đồng mỗi tháng. Trong khi đó, phòng cháu đang ở trước đây là phòng nhỏ, phù hợp cho một người, giá khoảng 5 triệu đồng.

Theo tính toán của chủ nhà, nếu để cháu ở một mình trong căn phòng lớn thì không chỉ mất doanh thu của căn phòng đó mà còn có thể ảnh hưởng tới khả năng khai thác căn phòng nhỏ. Vì sinh viên thường ở ghép để giảm chi phí mà phòng nhỏ khó đáp ứng nhu cầu của nhóm 2-3 người. Nếu chỉ cho một người thuê thì mức giá lại không hấp dẫn, dẫn đến nguy cơ bỏ trống. Như vậy, nguồn thu từ cả hai phòng đều có thể bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, anh trai của bạn tôi không đồng ý.

Anh cho rằng cứ để cháu ở phòng lớn và anh sẽ trả thêm tiền chênh lệch phát sinh. Bạn tôi nói rằng vấn đề không nằm ở việc trả thêm tiền hay không, điều khiến cô ấy khó xử là trước giờ việc hỗ trợ cháu là sự tự nguyện của cả cô ấy và em dâu. Nay anh trai tự ý đổi sang căn phòng có giá trị khai thác cao hơn rồi đề nghị "bù thêm tiền", trong khi người em dâu cũng là người nhà, rất khó mở miệng thu tiền hay tính toán rạch ròi như với khách thuê bên ngoài.

Bạn tôi còn phân tích rằng mức chênh lệch giá trị sử dụng thực tế của căn phòng lớn lên tới khoảng 6,5-7 triệu đồng mỗi tháng. Trong khi anh trai hiện có thu nhập chỉ hơn 10 triệu đồng một tháng nên khó có khả năng chi trả khoản này lâu dài. Vì vậy, bạn tôi đưa ra hai phương án. Một là cháu chuyển ra thuê trọ gần trường. Bạn tôi sẽ hỗ trợ cố định 3 triệu đồng mỗi tháng. Cô ấy cũng nói rõ rằng em dâu không có nghĩa vụ phải tiếp tục gánh phần hỗ trợ như trước vì tất cả đều xuất phát từ thiện chí giúp đỡ người thân. Hai là cháu quay trở lại căn phòng ban đầu. Người anh trai đều không đồng ý cả hai phương án. Điều khiến câu chuyện trở nên khó xử hơn là anh trai liên tục cho rằng việc chuyển cháu về phòng cũ hoặc ra ngoài thuê sẽ ảnh hưởng tâm lý của cháu.

Hoàn cảnh của cháu khá đặc biệt, bố mẹ ly hôn khi cháu học cấp hai, cháu sống với bố. Khi đó cháu từng bị tổn thương tâm lý và có giai đoạn nổi loạn. Mẹ đi bước nữa và sống xa, không thăm hỏi cũng không trợ cấp. Thời gian đầu khi mới ly hôn, cháu bị mẹ tác động nên có thái độ chống đối bố. Sau này khi cháu lớn hơn, hiếu bố hơn thì mối quan hệ bố con mới cải thiện. Tuy nhiên, theo lời kể của gia đình, cháu từng có những biểu hiện khá bốc đồng, thậm chí có lần hỗn hào với cả người lớn. Bản thân người bố không phải lúc nào kinh tế cũng ổn định. Đã có những lần đến hạn đóng học phí đại học cho con nhưng không xoay xở đủ và phải nhờ người thân hỗ trợ hàng chục triệu đồng.

Hiện nay, điều khiến bạn tôi trăn trở nhất là làm sao giải quyết câu chuyện này cho hợp tình hợp lý. Nếu cứng rắn yêu cầu cháu chuyển phòng thì sợ mất hòa khí anh em và bị cho là không cảm thông với hoàn cảnh của cháu. Nếu chấp nhận để cháu ở căn phòng lớn thì rõ ràng ảnh hưởng đến thu nhập, chưa kể tạo cảm giác sự hỗ trợ này đang bị xem là điều hiển nhiên. Theo mọi người, trong trường hợp này, chủ nhà nên ứng xử thế nào để vừa giữ được tình cảm anh em, vừa không phải hy sinh quyền lợi chính đáng của mình và người đang trực tiếp vận hành căn nhà?

Hoài Ngọc

Adblock test (Why?)

Post a Comment

 
Top