Sau khoảng bốn năm, tôi đã gặp vài người, có người chỉ gặp một lần, có người nói chuyện được một thời gian rồi thôi.

Tôi viết những dòng này như một lời tâm sự nhẹ nhàng, không phải để than vãn hay trách móc điều gì. Tôi 36 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, gọn gàng, tính cách hơi hướng nội. Cuộc sống hiện tại của tôi ổn định theo cách riêng: không giàu có nhưng đủ đầy, có thể lo cho ba mẹ, có chút tích lũy cho bản thân, sống khỏe mạnh, tích cực, yêu vận động và những chuyến đi khám phá. Tôi sinh ra và lớn lên ở tỉnh, trong môi trường bình dị. Có lẽ vì những gì đã chứng kiến từ nhỏ mà tôi từng không nghĩ nhiều đến chuyện lập gia đình hay sinh con.

[

Những năm sinh viên rồi đi làm, tôi cũng có vài mối tìm hiểu nhưng đều dừng lại vì cả hai không thực sự cùng hướng. Chỉ đến khi hơn 30 tuổi, tôi mới thật sự ý thức rằng mình cần một người đàn ông để đồng hành lâu dài. Từ đó đến nay, tôi chủ động đi tìm tình yêu: viết bài trên báo, tham gia các buổi hẹn hò offline, các câu lạc bộ, nhóm giao lưu. Tôi không tìm một người quá giỏi giang hay dư dả, chỉ mong gặp người đàn ông bình thường như mình, có tam quan tương đồng, có thể cùng chia sẻ và trải nghiệm cuộc sống.

Sau khoảng bốn năm, tôi đã gặp vài người, có người chỉ gặp một lần, có người nói chuyện được một thời gian rồi thôi. Đến hiện tại, tôi vẫn độc thân. Đôi lúc tôi tự hỏi, ở độ tuổi này, liệu mình còn có cơ hội gặp được tình yêu chân thành và bền bỉ không; hay rồi con người ta đến với nhau chủ yếu vì giá trị mang lại, còn tình yêu chỉ là giai đoạn ngắn ngủi ban đầu. Dù vậy, tôi vẫn tin rằng nếu mình còn đủ chân thành và kiên nhẫn, sớm muộn cũng sẽ gặp được một người phù hợp. Tôi không phải là người dễ bỏ cuộc, chỉ là đôi lúc thấy hành trình tìm kiếm tình yêu của mình có phần chậm hơn người khác.

Tôi viết những dòng này như một cách đối thoại với chính mình và cũng để nhắc rằng: dù tình yêu đến muộn, tôi vẫn muốn đón nhận nó bằng một tâm thế bình tĩnh và trân trọng.

Thục Trinh

Adblock test (Why?)

Post a Comment

 
Top