
Tôi đính hôn danh nghĩa với em, không phải vì hiểu nhau mà vì lo ngại em có quá nhiều đồng nghiệp khác giới xung quanh.
Nói thật, nếu em có đủ chiều cao thì có thể thi hoa hậu, vì vậy tôi nghĩ không phải chỉ mình muốn giành lấy em. Thật tình, tôi cảm thấy mâu thuẫn lắm. Em đã đeo nhẫn tôi trao và tôi muốn làm vậy để chắc chắn nhưng vẫn không có được cảm giác an tâm. Tôi thấy đồng nghiệp nam bên em hơn hẳn tôi, đi các loại xe đắt tiền, bảnh bao, lịch lãm. Em lại đang ở căn hộ riêng vì gia đình ở thành phố khác, em không thích tôi ở lại qua đêm. Nhiều lúc khuya tôi gọi điện mà em không nghe điện thoại, tôi ghen, không biết em có ở cùng ai không, em thì bảo giờ đó ngủ rồi.
Hai gia đình vẫn chưa gặp nhau, tôi muốn em đến nhà mình nhưng em nói chưa sẵn sàng. Quả thật việc em nhận chiếc nhẫn tôi đeo là do một phần tôi cũng ép. Tôi chẳng hiểu sao em không săn sóc, quan tâm tôi, thậm chí còn xem công việc và mối quan hệ bên ngoài quan trọng hơn tôi, thế mà tôi vẫn cứ yêu em như thế. Dường như chỉ cần gặp em thôi là đã đủ, em làm bất cứ điều gì dù vui hay buồn cũng gây cảm tình cho người khác. Em nói không có người khác nhưng tôi vẫn cảm thấy không hoàn toàn có được em, đồng thời cũng không muốn chấp nhận điều này. Em không trả lời yêu cũng không trả lời không yêu tôi. Tôi phải làm sao để hiểu được em và liệu em có thương tôi theo thời gian không?
Thuận
Độc giả gọi vào số09 6658 1270để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc
Post a Comment